Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/869 lượt.
.”
Trì Quy cuối cùng ngẩng đầu cười khẽ, trong ánh mắt là một mảnh ôn nhu.
“Cảm ơn em, tiểu Nhiên.”
Người Ta Nói, Đây Gọi Là Từng Bước Tiến Đến Hạnh Phúc
Gần tới cuối kỳ, cả hai đều dần dần bị công việc làm cho lu bù hẳn lên, Trì Quy kết thúc mấy vở kịch liền thông báo không tiếp nhận kịch mới, cũng từ chối tất cả các lời mời đến tham gia ca hát, mà tiểu ngốc lúc đó cũng vì sắp sửa đến thi cuối kỳ, phải bắt đầu chuẩn bị ôn bài, cho nên mỗi buổi tối lại có một thời gian ‘gặp nhau’ vừa xa xỉ vừa ngọt ngào thông qua chiếc điện thoại của hai người.
“Chỗ của em ngày mai hình như lại trở lạnh, em nhớ mặt thêm quần áo, buổi tối còn phải đắp thêm chăn.”
“Vâng. Học trưởng anh cũng phải chú ý, chỗ các anh so với chỗ em tính ra còn lạnh hơn.”
“Anh biết. Em không cần lo lắng.”
Trong lỗ tai truyền đến giọng nói ôn nhu trầm thấp của Trì Quy, Tô Nhiên sau khi kịp phản ứng, tim đột nhiên đập nhanh mấy nhịp.
“Tiểu Nhiên, em có muốn cùng anh về không?”
Ngừng trong chốc lát, Trì Quy nghe thấy người bên kia điện thoại có chút mơ hồ mà nhẹ giọng đáp lại, “... Muốn.”
Tuy rằng đã có hơn một tháng chuẩn bị tinh thần, nhưng đến lúc thật sự ngồi trên xe lửa hướng về nhà Trì Quy, tiểu Tô Nhiên vẫn là khẩn trương đến không chịu được.
“Học trưởng, em cảm thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài rồi.”
“Ngốc nghếch, không phải đã nói với em không cần lo lắng hay sao. Đừng khẩn trương, cứ thoải mái đi.”
“Em, em biết a, nhưng mà, không làm được.” Vẻ mặt nhăn nhó quay lại nhìn Trì Quy.
“Em sợ cái gì?”
“... ”
“Vấn đề tính hướng, anh đã cùng mọi người thẳng thắn thừa nhận, tuy rằng không thể nói thuận lợi, nhưng bọn họ dù sao cũng đã chấp nhận. Về chuyện này em không cần lo lắng.”
“... Vâng”.
“Anh nói em a, như thế nào mà mặt mày vẫn nhăn nhó thế này, người khác nhìn vào còn tưởng anh khi dễ em.” Trì Quy vươn tay xoa xoa mi tâm Tiểu Nhiên, có chút bất đắc dĩ.
“... Học trưởng.”
“Hở? Làm sao vậy?”
Tô Nhiên hít vào một hơi, ngẩng đầu nhìn đối phương, “... Em sợ hãi. Nếu chú và dì không thích.”
“Sẽ không đâu! Anh có thể cam đoan với em, bọn họ tuyệt đối sẽ không có chuyện không thích.” Trì Quy vươn tay từ phía sau đem người nhẹ nhàng ôm đến trong ngực, “Tiểu Nhiên, em phải tin tưởng mắt nhìn người của anh chứ.”
“Chính là.”
“Được rồi, đừng có đoán mò nữa, còn có một đoạn đường, em dựa vào anh nghỉ ngơi một lát di. Ngoan.”
“... Vâng.”
Hai người về đến nhà đã là hơn bảy giờ tối, Tô Nhiên theo sau Trì Quy đứng ở cửa, cảm giác bản thân cơ hồ là không thể hô hấp.
Mở cửa chính là mẹ của Trì Quy.
“Mẹ, con đã trở về.” Trì Quy mạnh kéo tay tiểu ngốc vừa mới từ trong tay mình rụt ra, cười nói.
“Xin chào dì. Con gọi là Tô Nhiên.” Tiểu ngốc đỏ mặt lên, hơi thở không xong mà nói.
“Ha ha, là tiểu Nhiên đi, dì có nghe Quý Hàng nhà chúng ta đề cập qua, mau vào đi, cơm cũng sắp xong rồi, hai đứa nhân lúc còn nóng ăn một chút.”
“Mẹ, ba con đâu?” Vừa vào cửa, Trì Quy liền hỏi.
Trì mama từ phòng bếp ngó ra, “Ba của con đi công tác, còn chưa có trở về đâu. Phỏng chừng ngày mai sẽ trở lại.”
“Dạ.” Trì Quy gật gật đầu, sau đó đem áo khoác treo lên giá, đem mấy thứ linh tinh trong tay tiểu ngốc để lên bàn, sau đó đem người ấn lên trên ghế sôpha, sờ sờ gương mặt tiểu ngốc cả người đều có chút lạnh, “Ngồi nghỉ ngơi trước một lúc, anh đi đem vật dụng sắp xếp lại một chút.”
“Em giúp anh.” Tiểu ngốc cơ hồ là vừa ngồi xuống liền lập tức đứng lên theo.
“Không cần, em ngoan ngoãn ngồi đây, anh lập tức xong ngay. Đợi lát nữa là có thể ăn cơm.” Trì Quy cười cười, sau đó nói, “Cho em thưởng thức một chút tay nghề của mẹ anh.”
Ăn xong cơm chiều, Trì Quy cho tiểu ngốc nhanh nhanh đi tắm nước ấm, chính mình lại ngồi xuống cho mẫu thân đại nhân tra hỏi nghi vấn trong lòng.
“Tiểu Hàng, đây là đứa nhỏ mà con nói đi? Thấy thế nào lại nhỏ như vậy? Nó bao nhiêu tuổi a?”
“Vâng. So với con nhỏ hơn ba tuổi, năm nay học đại học năm hai.”
“A, vậy cũng không nhỏ. Chỉ là vừa thấy còn tưởng rằng học sinh trung học, làm mẹ sợ muốn chết.” Trì mama tiếp tục nói, “Bộ dạng ngược lại rất ngoan ngoãn đáng yêu làm cho người ta thích ha. Cảm giác cũng nhút nhát, thời điểm ăn cơm cũng không dám động đũa.”
“Đúng vậy, là thực thẹn thùng.” Trì Quy bất lực sửa lại.
“Tiểu Hàng, chính con cũng biết con đường này rất khó