Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/744 lượt.
sẽ không phạm sai lầm, sống một cuộc sống mẫu mực, có lẽ cả đời này tôi sẽ nhốt mình trong chiếc lồng không dám ước mơ đến khoảng trời xanh bên ngòai..
Tôi thấy Ngô Vũ Phi ngồi dưới cũng lặng người đi, chắc chắn cô ấy đang nhớ ra điều gì,nhớ lại mỗi tiếng cười trong chuyến du lịch cuối khóa của chúng tôi, nhớ hôm ba đứa bị mất ba lô lang thang trên đường phố Tô Châu lúc nửa đêm, nhớ lại lúc cô ấy ngồi canh tôi đang bị nhốt ở trên nhà, nhớ đêm tốt nghiệp cô ấy dựa vào lòng tôi, cùng tôi uống say..
“Phi Phi, anh hứa sẽ yêu em gấp bội, phần của anh và của cả “Quý Ngân Xuyên” nữa
Trong phút chốc mọi thứ như trở lại năm 2001, trên đòan tàu xuyên qua núi cao đồng bằng, trở lại đêm pháo hoa rực rỡ trên nền trời đen tuyền, trở về đêm đầy cảm xúc với ca khúc cách mạng vang vọng núi đồi, trở lại buổi tối khi Alexander bị đánh đến nổi phải quỳ xuống xin tha..
Sau cùng khuôn mặt tuấn tú của anh chàng Quý Ngân Xuyên võ vụn dần, tan thành tàn tro nhưng khuôn mặt xinh đẹp của Ngô Vũ Phi lại hiển hiện rõ ràng hơn
Tôi lại nghẹn ngào hát:
..
Khi cô đơn em nhớ đến ai
Em có muốn tìm một người ở bên cạnh
Niềm vui, nổi buồn của em chỉ có anh hiểu thấy
Hãy để anh lại được cùng em sánh bước trên đường đời
…
Bây giờ tôi mới hiểu anh chàn Quý Ngân Xuyên trong tưởng tượng của tôi hát bài hát này không phải dành tặng cho Ngô Vũ Phi mà là cho chính tôi, thực ra bản thân tôi mới là người sợ sự cô độc, người muốn bay bổng khắp chốn, tôi mới là người có trái tim mong manh..
Tôi vừa hát vừa từng bước tiến về phía Ngô Vũ Phi , tôi thấy cô ấy đã khóc, tôi vẫy vẫy tay, nói khẽ: “Juliet”
Vũ Phi cố nở nụ cười, nhẹ nhàng nói : “Romeo”
Tôi nói: “Giờ anh đến đáp ứng nguyện vọng thứ ba của em đây. Nói rồi tôi vất chiếc micro đi, ôm chặt cô ấy vào long
Ngô Vũ Phi thì thầm bên tai tôi: “Micro bị anh ném hỏng rồi kìa”
“Lo cái quái gì chứ”
PHN KẾT
Ngày mồng 6 tháng 6 một năm sau đó, tôi và Ngô Vũ Phi đang trên đường ra sân bay. Mai là ngày đính hôn của tôi và Ngô Vũ Phi, chúng tôi ra sân bay đón Dương Tiểu Tuyết và cậu bạn trai người nước ngoài của cô ấy
Tôi ngồi trên xe nhìn ngắm thành phố Bắc Kinh phồn hoa đang lướt qua bên ngoài cửa kính, chợt thấy uể oải, nghĩ lại một năm qua cảm thấy thật khó tả.
Sau khi đến Bắc Kinh, trước hết tôi dành sau tháng cho việc ôn thi đại học, đó là thời gian tôi mãi khắc cốt ghi tâm, mặc dù tôi biết mình luôn dàng điểm cao nhất trong các kì thi, nhưng lần này tôi vẫn dốc hết sức bởi đây là mục tiêu đầu tiên trong chuỗi ngày tự do của mình.
Có những khi trong màn đêm tĩnh lặng, một mình thao thức, tôi lại băn khoăn việc từ bỏ cuộc sống, tiểu tư sản thoải mái để đến đây chịu khổ liệu có phải là quyết định đúng đắn. lúa đó tôi nghe thấy trong tim mình có hai người tí hon đang tranh luận, một người là Trương Văn Lễ trong quá khứ, người chính là Quý Ngân Xuyên trong dĩ vãng, Trương Văn Lễ đưa ra hàng đống lý do, còn Quý Ngân Xuyên Thì chỉ cần một câu : “ Lo cái quái gì, cứ làm trước rồi tính sau”.
Quý Ngân Xuyên luôn mạnh hơn, bởi thế cuối cúng trong hai người Quý Ngân Xuyên luôn giành phần thắng, mỗi lần mất ngủ tôi luôn nhủ thầm:” Lo cái quái gì, cứ làm trước rồi tính sau”. Thực tế cho thấy nó rất hữu hiệu.
Sau đó tôi thi đậu vào lớp nghiên cứu sinh khoa Trung văn của Bắc Đại. Hôm nhận được giấy báo nhập học, tôi gọi điện báo cho mẹ. bố cũng bắt đầu nhớ tôi, bởi tết vừa rồi tôi không về nhà mà cùng Ngô Vũ Phi đến Trương Gia Giới mỹ lệ của Hồ Nam .
Từ sau khi nhập học ở Bắc Đại là khoảng thời gian tự do nhất trong đời tôi, ban ngày tôi học, buổi tối đi xem phim cùng Vũ Phi, sau đó viết tiểu thuyết cho cô ấy, viết theo tính cách của cô ấy. Không lâu sau, tiểu thuyết của tôi đã nhận được phản ứng rất tốt ở trên mạng, cũng có nhà xuất bản đến mời tôi kí hợp đồng. C thế, những khi tôi viết được, tôi lại nghe thấy Quý Ngân Xuyên trong tim mình đang quơ tay bực bội:” Lo lắng cái quái gì, cứ viết đi rồi tính nào.:
Trong buổi tuyên truyền trước khi tiểu thuyết được xuất bản, toi đã làm một việc hết sức nực cười. tôi lại tuyên bố giống ông gì gì dó một năm trước:” Ai đọc xong không khóc cứ đến tìm tôi:.
…
Khi tôi đang đắm mình trong viễn cành tươi đẹp rằng cuốn tiểu thuyết bán rất chạy ,Ngô Vũ Phi cười tươi như hoa đến bên nói:”Anh đang nghĩ gì vậy, anh yêu, anh biết không, hôm nay anh gặp rắc rối rồi đó?”.
“ Rắc rối gì thế? Không phải cưới em chứ?”- Toi hỏi.
“Hứ, việc đó mà là rắc rối à? Anh còn nhớ không?”- Cô ấy véo tôi một cái rồi nói-“ Chẳng phải anh từng nói ai đọc tiểu thuyết của anh xong mà không khóc thì đến tìm anh đúng không?”
“Em yêu, đúng là anh từng nói thế, nhưng sao vậy? Anh thật không nghĩ ra ai có thể có trái tim sắt đá đến thế, đọc một câu chuyện cảm động đến vậy mà không khóc chứ”.
Ngô Vũ Phi nói:” Ừ, có người máu lạnh không khóc đấy, anh ta nói anh ấy bị lừa rồi, phải đến tính sổ với anh.đó ; là bạn trai của Tiểu Tuyết, anh ấy nói đến đây không phải vì đám cưới của tụi mình, mà để đến tính sổ với anh đó.”
Tôi cười