Tác giả: Hà Tiểu Thiên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/746 lượt.
hì tôi cũng có khả năng diễn kịch. Còn nhớ hồi cấp 2, mỗi học kì đươc phát sách xong, tôi lại hết sức cẩn thận lột hết lớp bìa các quyển sách giáo khoa, sau đó lấy bìa của môn đó bọc ngoài quyển sách cần xem, thế là có thể dường hoàng ngồi đọc truyện ngay trong giơ học
Duy có một lầm gần như bị lộ. Tôi đê bìa sách ngược mà không hay, say sưa ngồi đọc. Kết quả là thầy giáo lên lớp tiết đó đã phát hiện ra. Có lẽ thầy cũng không lẩm cẩm đến mức có thành kiến với học sinh có thành tích cao của lớp. Sau khi phát hiện ra thầy không những không mắng tôi mà còn thiện chí nhắc tôi cầm sách ngược rồi. Ngạc nhiên hơn thầy còn biểu dương tôi trước lớp “Các em xem, Trương Văn Lễ thật chăm học, sách cầm ngược rồi còn đọc chăm chú như vây!”
Lúc đó quanh tôi là tiếng cười rộ như pháo rang của cả lớp, sống lưng tôi lạnh toát. Nhưng cũng may, tâm lý tôi vững vàng, mặt vẫn tỉnh bơ như thường
Quý Ngân Xuyên nghe chuyện đó xong liền liên tưởng đá bóng của cậu ấy. Cậu ta nói “Đọc truyện trong giờ học và lách bóng qua đối phương là đỉnh cao của việc thực hiện động tác giả, bởi lúc ấy bản thân chúng ta cũng không rõ mình đang thưc hiện động tác giả hay thật nữa”.
Ngay lập tức tôi hiểu là tại sao cậu ta lại ăn những cái bánh đó, lại còn cả buổi không nói câu nào. Và tôi cũng hiểu bọt trắng đó thực chất là gì
Từ hôm đó, Hàn Huyền không còn phải tham gia các buổi tập quân sự nữa
Không lâu sau đã đến rằm tháng 8. Tối đó có dạ hội mừng tân sinh viên. Cô bạn xinh xắn Ngô Vũ Phi mà tôi gặp bữa trước lại chính là MC của chương trình. Đứng dưới ánh đèn sân khấu, trông cô ấy thật lộng lẫy. Mỗi khi bắt đầu một tiết mục nào đó tôi lại mong nó kết thúc giống như hồi trước đi học đều mong cho mau hết tiết. Cả tối hôm đó, tôi chỉ xem một tiết mục do anh bạn Hàn Huyền sành điệu cùng phòng biểu diễn. Trên sân khấu cậu ta vừa gảy đàn, vừa ngâm nga một bài hát,mọi người nghe mà chẳng hiểu gì cả. Tôi tưởng tưởng mình đang cùng hát với cậu ấy, thậm chí tôi chính là cậu ấy,ngồi dưới ánh đèn nhìn đông đảo khán giả, thấy họ đang vẫy những cây đàn hồ quang đung đưa theo tiếng nhạc
Vừa kết thúc tiết mục, cậu ấy không có lấy một lời cảm ơn đã đi vào trong cánh gà trong tiếng vỗ tay vang đội. Bỗng nhiên tôi thấy thật xúc động nhưng ngay lập tức mạch cảm xúc bị chặn.Tôi tự nhủ, có phải mình hát đâu mà xúc động thế chứ?
Sau khi kết thúc kì quân sự, cuộc sống dần yên bình hơn, hàng ngày đến lớp, ôn bài rồi ngủ, ngoaì Hàn Huyền thường mất trật tự ra thì cả lớp giống như một cái ao tù lạnh lẽo. Tôi dự định một vài năm sau khi tốt nghiệp sẽ viết một cuốn sách có tên: “Hồi ức về quãng đời tù túng”
Tiếc thay anh chàng Hàn Huyền đến năm thứ hai đã bị nhà trường buộc thôi học, lý do là vì cậu ấy dàn xếp một vụ tỏ tình gây chấn động toàn trường. Cậu ta sắp xếp hệ thống đèn cả khu kí túc xá nam thành chữ LOVE, đồng thời rãi đầy hoa trên mặt đất. Còn cậu ấy ? với cây đàn ghita vâng chính cây đàn buổi nhập học cậu ta mang từ xa xôi đến, Huyền vừa đàn vừa hát
Chẳng cần nói bạn cũng hình dung được việc này thu hút được sự chú ý của cả khu kí túc xá nữ, nhưng nhân vật nữ chính nhất quyết không chịu xuống
Việc nhân vật nữ chính mãi không chịu xuất đầu lộ diện khiến cho khu nữ sinh càng nhộn nhạo hơn. Sau đó chấn động sang cả khu ký túc nam. Bác quản lý nghe thấy tiếng la hét ầm ĩ bên ngoài, đến mức không xem được “Hoàn Châu cách cách” liền ngắt điện. Thế là số sinh viên vốn đang dùng máy tính lại chạy ra hành lang la hò, rất nhiều sinh viên quá khích bắt đầu đốt giấy đốt chăn, ném chai nước nóng, còn có người đổ đầy nước vào những thùng rác rồi ném từ trên tầng 6 xuống uỳnh uỳnh. Theo sự tính toán của tôi, cái thùng rác đựng đầy nước đó ước tính phải nặng đến cả tấn.
Bác quản lý càng thấy sợ hãi hơn, cho rằng có thiên thạch đâm trúng địa cầu liền hốt hoảng gọi 110. Sau khi lực lượng 110 đến trấn áp xong mọi hành động của đám sinh viên thì phát hiện ra đây chỉ là một vụ hiểu lầm. Đó là “hiệu ứng hồ điệp” điển hình, Hàn Huyền chính là chú bướm và chú ta bị đuổi vì tội danh “vỗ cánh” mở đầu cho hiệu ứng đó.
Lúc cậu ấy đi không có bạn bè đến tiễn, chỉ có tôi là người duy nhất. Tôi vẫn nhớ câu cuối cùng cậu ấy nói với tôi, thật sâu sắc và cũng rất ngông cuồng: “Có thể tôi vẫn thi lại vào trường ngày, khuấy động một cuộc bạo loạn lớn hơn nữa. Ý tưởng ban đầu là để phản đối cái thứ bánh bao cứng như đá của trường mình, các bước cụ thể tiếp theo là dẫn đầu đám anh em lấy bánh bao làm vũ khí đập vỡ cửa kính căng tin”.
Tôi ra sức khích lệ cậu ấy thi vào lại vào trường này bởi tôi rất muốn thấy cảnh tượng hôm đó, nhưng vì tiền đồ của Huyền, tôi khuyên cậu ta nên đi du học ở Afghanistan , nơi đó khá thích hợp với tính cách của cậu ta.
Không lâu sau khi Hàn Huyền bị đuổi học, lại có một anh chàng sành điệu hơn chuyển đến phòng tôi, đó chính là Quý Ngân Xuyên.
Nói Quý Ngân Xuyên sành điệu hơn Hàn Huyền là do Hàn Huyền lúc đến nhập học còn mang theo ghi-ta, còn cậu Ngân Xuyên này, nghe nói đến ghi-ta cũng không mang, chỉ mang theo mình cái th