Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341676
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1676 lượt.
m chỉ cho lắm nên không được lòng ba mẹ anh. Mẹ hay đem anh rể ra làm ví dụ phản diện để giáo dục anh: “Đừng học theo anh rể con, vừa đến nhà đã nằm thẳng cẳng ra đó mà xem ti vi, đợi người ta bưng cơm rót nước tận miệng mới chịu chìa đũa ra gắp. Người xưa có câu “sức lực là nô tài, bỏ đi lại trở về”, nhớ đỡ đần việc nhà vợ con nhiều một chút, cũng không mệt chết được đâu.”
Anh cũng chướng mắt bộ dạng đó của anh rể, mỗi lần tới nhà anh, anh ta chẳng làm việc gì, mặc cho vợ vất vả chăm con với hai ông bà già lụi cụi cơm nước. có lần mẹ anh nói tới việc này khi anh ta không có mặt, chị gái anh bật khóc, nói rằng anh rể anh không thích đến nhà ba mẹ vợ ăn cơm, mỗi lần đều là chị anh ép nên mới đến, đến rồi không chịu làm việc chị cũng hết cách, cả hai cũng vì chuyện này mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn chẳng có tác dụng, mà cũng đâu thể chỉ vì thế mà ly hôn.
Tiểu Băng ngủ tới tận khi cơm nấu xong mới đến, cùng lúc với Tiểu Lục. Lúc thay giày ngoài cửa, Tiểu Lục nói: “Con gái thật lợi hại, giày cao như thế mà đi cứ như bay, tôi theo không kịp. Tôi ở bên Mỹ ít khi đi giày da lắm, toàn đi sports shoes, hôm nay bị mẹ tôi ép đi một đôi giày da, chẳng quen chút nào, mới đi có đoạn đường mà đã đau hết cả chân.”
Tiểu Băng vừa chạy tới trước mặt Đàm Duy, vừa vuốt ve vai anh vừa nói: “Vất vả rồi, vất vả rồi! Anh có mệt không? A, thật là thơm, em với Tiểu Lục đều bỏ bữa ngửi thấy mùi thơm của thức ăn mới chạy tới. Để em kể chuyện cười này cho anh nghe nhé, em ở cửa nhà nhìn thấy một người đi đôi giày da Hỏa Tiễn, đi cứ xiêu xiêu vẹo vẹo, đang nghĩ đây ắt hẳn là tay nhà quê nào đấy, liền phát hiện ra chính là vị tiến sĩ Tây học của chúng ta.”
Anh cảm thấy Tiểu Băng đang lấp liếm, kể câu chuyện cười đó là để thanh minh rằng cô chạm mặt Tiểu Lục ở ngoài cửa nhà, thật ra nếu đúng là chạm mặt nhau ở ngoài cửa thì việc gì phải giải thích, thanh minh? Nhưng nếu đúng là bọn họ không chạm mặt nhau ngoài cửa, vậy thì chạm mặt nhau ở đâu?
Tiểu Băng kêu ầm ĩ: “Đói lả rồi, đói lả rồi. Bữa sáng còn chưa ăn gì…”
Anh đang định tìm cái bát gắp cơm nắm cho Tiểu Băng ăn, lại nhìn thấy Tiểu Lục lấy từ trong túi quà ra một hộp điểm tâm đưa cho Tiểu Băng: “Đây chính là bánh đậu xanh em rất thích ăn này.”
Tiểu Băng đón lấy chiếc hộp, mở ra, lấy một miếng bánh đậu xanh, há to mồm ăn. Tiểu Lục nhìn Tiểu Băng cứ như nhìn một đứa bé con, dặn dò: “Be careful, coi chừng nghẹn đấy!”
Đàm Duy thấy mẹ vợ rót trà cho Tiểu Lục, rồi chỉ đứng đó mỉm cười nhìn Tiểu Băng với Tiểu Lục. Lòng anh trống rỗng, cảm giác mẹ vợ lại đang tìm cách hâm nóng lại giấc mộng xa xôi ngày xưa, coi hai người đó là cặp tình nhân thanh mai trúc mã trước kia.
Trong bữa cơm, ba mẹ vợ anh đương nhiên dồn hết sự chú ý lên người Tiểu Lục, không ngừng gắp thức ăn cho anh ta, chăm chú lắng nghe anh ta kể chuyện du học, nhờ anh ta giúp Tiểu Khiêm liên hệ với trường, còn bảo Tiểu Khiêm kể tình hình học hành hiện tại cho anh ta hay… Trên bàn ăn chỉ toàn nghe thấy “Tiểu Lục, Tiểu Lục”, anh ta hoàn toàn trở thành trung tâm của bữa cơm.
Đàm Duy không biết nói gì, có chút bối rối. May mà Tiểu Băng ngồi bên cạnh anh, vẫn thân mật với anh như mọi ngày, lúc thì gắp sạch đồ ăn vào trong bát anh, chốc lại đem đồ mình không ăn bỏ sang bát anh, có lúc còn gắp món anh thích bón cho anh, anh cảm nhận được Tiểu Lục đang dùng ánh mắt rực lửa ghen tuông soi mói anh và Tiểu Băng, thấy xấu hổ nên quay mặt sang một bên, không để Tiểu Băng bón.
Tiểu Băng khá giống ba mẹ cô, tình cảm hướng ngoại, cách biểu đạt thường rất “văn nghệ”, ba mẹ ngồi ngay trước mặt cũng dám ôm ấp, dựa dẫm anh, tay rất không an phận cứ sờ tới sờ lui trên người anh… Ba mẹ vợ trước nay không cấm đoán Tiểu băng nhưng anh ở nhà vợ vẫn bị gò bó, đặc biệt là lúc Tiểu Khiêm cũng có mặt ở đó, cho nên anh luôn ngầm ảo Tiểu Băng chú ý một chút, đừng làm hư con trẻ.
Tiểu Băng cười: “Anh thật ngốc, Tiểu Khiêm mà là trẻ con à? Cứ cho nó là trẻ con thì cũng là đứa trẻ sống cùng thời đại với anh. Trẻ con bây giờ trưởng thành sớm, có khi còn hiểu chuyện hơn anh. Tiểu Khiêm với bạn gái nó cuối tuần nào cũng ở nhà em, nó thì cái gì mà không biết.”
Anh thấy vấn đề không phải là biết hay không biết, vợ chồng với nhau trong phòng nhủ, mọi người đều biết hết, nhưng điều đó không có nghĩa là vợ chồng có thể trình diễn chuyện trong phòng ngủ trước công chúng.
Có điều cảm giác của anh hôm nay có hơi khác biệt, anh rất cảm kích Tiểu Băng đã thân mật với anh như thế, tựa như đã xác nhận vị thế của anh dưới mái nhà này, bởi vì điều đó nói lên rằng Tiểu Băng không sợ Tiểu Lục nhìn thấy quan hệ tốt đẹp của hai người họ, cũng nói lên rằng Tiểu Băng không còn chút lưu luyến nào đối với Tiểu Lục, vậy chẳng phải chính là khẳng định và củng cố vị thế của anh trong trái tim Tiểu Băng hay sao?
Ăn cơm xong, Tiểu Băng gọt một đĩa hoa quả, còn chưa bưng lên, Tiểu Lục đã xin phép ra về. Cả nhà đều nhiệt tình giữ lại nhưng không được, mẹ vợ nói với Đàm Duy: “Tiểu Lục hôm nay đi giày da nên có chút bất tiện, con lấy