Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.

người, nam giới rất nhiều, cũng có cả phụ nữ, thậm chí có người còn dang bồng con nhỏ, nhưng đi đôi như hai người bọn anh lại rất hiếm.
Xếp hàng một lúc lâu, sắp đến lượt rồi, may mắn sao số của anh và Tiểu Băng một người là 196, một người là 197. Hai người vừa được phát số xong thì cánh cửa liền đóng lại, phía trên dán một thông báo: “200 số hôm nay đã được đăng ký hết, mời quý khách quay lại lần sau!”
Lại đợi hơn một tiếng nữa mới đến lượt họ vào khám. Bệnh viện thường khuyến khích các cặp vợ chồng đi điều trị cùng nhau nên hai người được gọi vào cùng lúc. Vào rồi vẫn phải đợi thêm, một nữ bác sĩ sẽ hỏi trước về tình trạng bệnh và viết báo cáo bệnh lý sơ lược, sau đó mới quyết định họ sẽ gặp bác sĩ nào.
Nữ bác sĩ hỏi họ có những triệu chứng gì, bắt đầu từ lúc nào. Hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau, vẫn là Tiểu Băng phản ứng nhanh, ngay lập tức đã uốn bảy tấc lưỡi giải thích: “Chúng em có tinh thần “đề phòng à chính, chữa là phụ” nên mới tới đây kiểm tra, thật ra cả hai đều không thấy có triệu chứng gì hết, nhưng bởi vì một người bạn đi kiểm tra phát hiện mắc bệnh sinh dục nên chúng em…”
“Tôi thấy anh cũng có dáng vẻ một thành phần trí thức, sao ngay cả mấy kiến thức cơ bản cũng không có thế?”
Anh bị nói tới mức mặt hết đỏ ửng lại trắng bệch mà vẫn không biết “mấy kiến thức cơ bản” bác sĩ vừa nói là gì, không thể tranh luận được đành im lặng.
Bác sĩ không hề khách khí nói: “có phải tới lấy thuocs thay người khác không? Cứ nói thật xem nào, đỡ việc cho cá anh cả tôi. Anh cứ nói thẳng ra thì tôi mới có thể giúp anh kê đơn thuốc. Nếu anh định gạt tôi… vậy thì tôi không chỉ không kê đơn cho anh, mà còn báo cáo đến nơi anh công tác nữa đấy.”
Anh trợn mắt há miệng: “tôi đi lấy thuốc hộ ai cơ? Tôi chỉ muốn khám thôi…”
Có lẽ bác sĩ thấy anh là một tên mọt sách, liền đổi sang giọng điệu hòa nhã hơn: “Anh có bảo hiểm y tế không? Bảo hiểm bao gômg việc khám và điều trị bệnh sinh dục không?”
“Tôi… không có bảo hiểm.”
“À? Ra thế. Thế này đi, nếu là tự chi trả thì anh muốn kiểm tra gì thì kiểm tra cái đấy…” Bác sĩ nói xong liền bắt đầu viết phiếu xét nghiệm.
Đàm Duy vội ngăn lại: “Anh đừng như thế, phải xem có cần thiết hay không đã chứ? Không thể chỉ vì tự chi trả mà… ghi bừa phiếu xét nghiệm được.”
“Ai nói là ghi bừa? Tôi đã viết thì chắc chắn là cần thiết. Anh không có triệu chứng phải không, vậy thì thế này nhé, tôi sẽ ghi hết vào, anh kiểm tra cái nào thì trả tiền cái đó, được chưa?
Trong lúc đứng ở ngoài đợi Tiểu Băng, Đàm Duy liền lấy mấy tờ phiếu xét nghiệm đó ra xem xet, mãi cũng không thì ta tên bác sĩ là gì, có thể anh ta sợ bị người bệnh tố cáo nên cố ý viết như thế để người ta không đọc được.
Một lát sau, Tiểu băng cũng đi ra, vừa bước ra đã hỏi: “Anh thế nào? Bác sĩ kiểm tra cho anh chưa?”
“Kiểm tra cái gì? Chỉ nói mấy câu như thẩm vấn phạm nhân ấy, vừa nghe nói anh tự trả tiền khám liền viết bừa cho mấy cái phiếu xét nghiệm.”
“Sao lại như thế? Còn không kiểm tra sao? Bác sĩ của em kiểm tra cho em rồi, còn lấy mẫu cơ. Cô ấy nói em không giống mắc bệnh sinh dục, nhưng để đảm bảo thì vẫn phải làm xét nghiệm.
Vẫn là Tiểu Băng cẩn thận, phát hiện trong đống phiếu của anh không có phiếu xét nghiệm HIV, lập tức nói: “Sao anh lại không có phiếu xét nghiệm HIV? Mau đi tìm bác sĩ của anh, bảo anh ta viết cho một phiếu, chúng mình đến đây chủ yếu là vì cái đó mà.”
Anh lại mặt dày đi vào tìm bác sĩ. Bác sĩ khó chịu nói: “Bây giờ kiểm tra cũng vô dụng.”
“Tại sao?”
Bác sĩ lại càng ra vẻ khó chịu, đáp: “Dù sao bây giờ có kết quả âm tính thì cũng chưa nói được là anh không nhiễm HIV. Có điều nếu anh thích kiểm tra thì kiểm tra, dù thế nào thì cũng là tiền của anh.”
Anh nghe giọng điệu của tay bác sĩ cứ như đã biết là anh mắc HIV rồi, chỉ là nhất thời kiểm tra chưa thấy được, thâm tâm anh buồn bã, lẳng lặng nhận lấy phiếu xét nghiệm rồi rời khỏi phòng chẩn đoán.
Tiểu Băng hỏi anh có chuyện gì, anh liền nói lại lời của bác sĩ, Tiểu Băng an ủi: “Bác sĩ không thể nhận ra ai có bệnh chỉ bằng mắt thường, nếu không còn phải làm xét nghiệm làm gì chứ?”
Hai người đến phòng thu ngân, nhân viên thu ngân hỏi họ làm “cấp tốc” hay “siêu tốc”, làm “cấp tốc” thì trong ngày có thể có được gần hết các kết quả, nếu làm “siêu tốc” thì trong ngày sẽ có hết các kết quả. Hai vợ chồng bàn bạc, quyết định làm “siêu tốc”, mất thêm chút tiền mà đỡ sốt ruột.
Hai người lấy mẫu xét nghiệm xong liền đi tìm một quán ăn nhỏ ăn qua loa, sau đó quay về bệnh viện lấy kết quả. Đầu tiên là kết quả xét nghiệm HIV, cả hai đều âm tính nhưng cả hai không dám vui mừng, sợ là bệnh viện vì muốn nhanh nên làm xét nghiệm không kĩ lưỡng, hoặc là trong quá trình làm xét nghiệm để xảy ra sai sót, nhầm lẫn kết quả, hoặc là cơ địa của họ đặc biệt, vi rút HIV trong cơ thể cần một thời gian dài mới phát hiện được… Hai người quyết định ba tháng sau sẽ xét nghiệm HIV thêm lần nữa.
Chờ mãi tới năm giờ mới lấy được các kết quả xét nghiệm còn lại, tất cả đều âm tính, khi ấy hai người mới nhẹ lòng hơn. Đàm D


Disneyland 1972 Love the old s