Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
ười ta thuê bảo mẫu, nhà cửa lộng lẫy, tráng lệ, đi lại bằng xe máy, giẫm lên là thảm dày, đàn hát bằng dương cầm, ăn uống là sơn hào hải vị, kết hôn với người nước ngoài… nào có cần đến tên quê mùa nghèo rớt mồng tơi như anh đồng cảm, chăm sóc? Ha ha, ngẫm lại cái cảm giác tự mình hù mình của mấy ngày nay, quả đúng là tự mình đa tình, ăn no rỗi việc.
Anh quyết định khi trở về nhà sẽ không thông báo tin tốt này cho hai người kia ngay mà cố ý diễn dáng vẻ ủ rũ, khiến họ phải hoảng một phen, ai bảo họ luôn đùa giỡn anh chứ? Hôm nay sẽ đến lượt anh đùa giỡn họ.
Về đến nhà rồi anh vẫn đứng ngoài cửa một lúc, xóa sạch nụ cười trên gương mặt rồi mới gõ cửa. Tạ Di Hồng mở cửa cho anh, vừa thấy anh đã hỏi: “Sao rồi, có phải không?”
“cái gì mà phải hay không phải?”
Anh đang chuẩn bị phổ cập kiến thức về hệ nhóm máu của người, Tiểu Băng đã từ nhà vệ sinh đi ra, vặn lại anh: “Anh đừng có coi bọn em là lũ dốt nát.”
“Anh đâu có coi hai người dốt nát, nhưng nhóm máu của Vi Vi là AB, của cô Lam là B, cha đẻ của Vi Vi chỉ có thể mang nhóm máu A hoặc AB…”
Tiểu Băng trách cứ: “Anh còn dám nói không coi bọn em là lũ dốt nát! Kiến thức đơn giản như vậy lẽ nào em không hiểu? Em không chỉ hiểu mấy cái ABO này của anh, em còn biết cả RH nữa, vấn đề là anh chỉ chắc chắn anh có nhóm máu B, nhưng nếu cô Lam không phải nhóm máu B thì sao? Vi Vi không phảo nhóm AB thì sao? Anh vốn không thể biết được.”
“Anh không biết thì làm sao dám nói bừa?” Anh giải thích. “Nhóm máu của Vi Vi được ghi trên thẻ thông tin của con bé, thẻ này được trường mẫu giáo cấp cho học sinh để đề phòng khi xảy ra tình huống cấp cứu cần phải dùng đến, chẳng lẽ cô Lam có thể để cho người khác viết sai thông tin nhóm máu? Nếu đúng vậy thì ngộ nhỡ gặp phải trường hợp cần truyền máu, há chẳng phải là làm hại con mình hay sao?”
Tiểu Băng vẫn cố chấp: “Sao anh biết đó là thẻ thông tin do trường Vi Vi cấp cho con bé? Cô Lam chẳng lẽ không thể làm một cái để chơi sao? Em cũng có hai cái thẻ chứng minh đây này, vì sao bà ta không thể có hai cái thẻ thông tin?”
Ta Di Hồng nói: “Làm một cái thẻ giả, về mặt kĩ thuật thì không khó nhưng cô giáo Lam ăn no rỗi việc hay sao mà đi làm thêm cái thẻ thông tin để chơi?”
Tiểu băng không kiếm thêm được cái cớ nào khác, phải nhượng bộ: “Em không nói thẻ thông tin của Vi Vi chắc chắn là giả, em chỉ nói đây là việc có thể xảy ra. Cứ cho là thẻ thông tin của con bé là thật, vậy còn nhóm máu B của cô Lam thì có gì chứng minh?”
Đàm Duy lắc lắc đầu, nói: “Đây chủ yếu là do thành kiến của em quá nặng nề, bởi vì em nghĩ rằng trên thế giới này không tồn tại người không nói dối… Nhưng suy nghĩ này của em sai rồi…”
“Sai ở đâu? Anh thử nói ra một người chưa bao giờ nói dối xem nào?”
Nhất thời anh không biết phải chỉ ra ai, Tiểu Băng thì không thể, bởi vì từ xưa đến nay cô luôn tự nhận mình nói dối. Anh cũng không thể tự chủ mình, nếu anh làm thế, Tiểu Băng sẽ bới ra một đống bằng chứng về việc anh từng nói dối, tuy đó chỉ là những chuyện vặt vãnh chẳng đáng kể nhưng cũng không thể coi là không nói dối được. Anh càng không dám chỉ Tạ Di Hồng, nếu không, Tiểu Băng vì muốn thắng anh chắc chắn sẽ đem chuyện Tạ Di Hồng muốn mang thai con của anh mà dụ anh đến nhà phanh phui bung bét, vậy sẽ khiến cả ba người đều khó xử.
Anh cũng đành nhượng bộ: “Cứ coi như mỗi người trên thế giới này đều đã từng nói dối nhưng nói dối cũng không phải có động cơ của nó chứ? Nếu cô Lam nói dối chuyện đó thì cô ấy có lợi lộc gì?”
Tiểu Băng nói: “Anh bảo nói dối cần có động cơ, em đồng ý, nhưng anh cho rằng động cơ chỉ thuần túy là mưu cầu lợi ích, chỉ để kiếm lợi, điều này thì em không thể tán đồng. Sẽ có lúc, một người nói dối không phải để kiếm chác cho chính mình mà là vì người khác, chúng ta ai chẳng từng có những lời nói dối như thế?”
Lầ này anh chẳng có gì để đáp lại, khí thế cũng giảm sút. “Vậy em nói xem, nếu nhóm máu của cô Lam không phải nhóm B, vì sao cô ấy lại nói là nhóm B?”
“Vấn đề đơn giản này mà cũng phải hỏi sao? Rốt cuộc là do anh ngốc, do bản chất tất cả đàn ông đều ngốc như thế hay là đàn ông cứ gặp chuyện này lại biến thành ngốc vậy?”
“Nếu em biết đáp án thì hãy trực tiếp nói ra, việc gì phải mắng chửi đàn ông cả thiên hạ? Em sớm đã… nói với cô Lam chuyện này rồi, em còn bảo anh đến đó… diễn trò hề để làm gì?”
“Em chưa từng nói chuyện này với bà ấy, sao em có thể nói với bà ấy được, đây là chuyện giữa anh và bà ta, chắc chắn em sẽ không nói lung tung.”
Tạ Di Hồng xen vào: “Không cần biết bà ấy vì lý do gì, tôi tin bà ấy rất có thể đã nói dối, nhưng là lời nói dối cực kì khôn ngoan, đối với tất cả mọi người đều có lợi. Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng sẽ nói dối. Bây giờ chứng minh đứa trẻ là con ruột của cậu thì có ý nghĩa gì? Rõ ràng biết người cậu yêu không phải là mình… bà ấy hà tất phải đi phá hoại gia đình cậu? Gia đình cậu có tan nát thì cậu cũng chẳng chung sống với bà ấy, với lại bà ấy cũng không cần cậu chung sống. Bà ấy là giáo sư, đường công danh thênh thang, bây giờ lại có cả con, có