Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341724

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.

không chịu trách nhiệm đâu...”
“Được, được! Cô cứ nói theo ý hiểu của cô đi...”
“Người nam không có vấn đề gì, người nữ thì... hình như là có vấn đề đấy...”
Anh vừa nghe nói người nam không có vấn đề gì thì như chút được gánh nặng, nhẹ nhõm nói: “Cô nói là tôi không có bệnh đúng không?”
“Tôi chỉ nói mấy kết quả xét nghiệm của anh đều là âm tính, cái khác thì tôi không biết.”
Tiểu Băng vội vàng hỏi: “Vậy tôi thì sao? Tôi là... dương tính sao?”
“Của chị... có cái là dương tính, có cái là âm tính, còn có cái phải xem chỉ số nữa... tôi cũng không rõ lắm...”
“Vậy có phải đều là bệnh sinh dục không?”
“Tôi nói tôi không hiểu rồi mà, ngày mai hai người đến hỏi bác sĩ đi.”
Tiểu Băng khẩn cầu nhiều lần nhưng người đó đều nói là không rõ. Hai người buộc phải rời khỏi bệnh viện, bắt taxi về nhà.
Về đến nhà, Tiểu Băng thở hồng hộc, nói: “Thật kỳ lạ, rõ ràng tôi không có bệnh, chắc chắn là bọn họ sai rồi. Anh xem cái người đưa kết quả xét nghiệm ấy, cái gì cũng không biết, vậy mà còn làm nhân viên hóa nghiệm...”
Anh rầu rĩ nói: “Người ta là hạ khẩu lưu tình, không muốn nói em mắc bệnh. Sự thể như ngày hôm nay, em cũng không nên dùng cái chiêu “vừa ăn cắp vừa la làng” của Thường Thắng nữa, kết quả xét nghiệm đã cho thấy anh không mắc bệnh, em cứ cố đấm ăn xôi như vậy làm gì?”
“Anh bớt đắc ý một chút đi, chuyện này ngày mai đổi bác sĩ khác kiểm tra, tôi không tin anh không mắc bệnh.”
“Ngày mai anh còn phải đi làm, không thể cùng em chơi cái trò này được. Chính em cũng nói rồi còn gì, bệnh sinh dục là vấn đề khoa học, bây giờ khoa học đã chứng minh anh không có bệnh, em còn gì nói nữa không?”
“Ai mà biết làm xét nghiệm ở đây có chuẩn không? Ngày mai chúng ta tìm chỗ khác khám...” Tiểu Băng nói xong, không thèm để ý đến anh nữa, quay về phòng mình, đóng cửa cái “rầm”.
Anh nằm trên giường ở phòng nhỏ, trong lòng rất buồn bực. Kết quả xét nghiệm của Tiểu Băng là dương tính, chứng tỏ cô ấy quả thật mắc bệnh. Vấn đề là bệnh truyền nhiễm của Tiểu Băng là do đâu mà bị? Anh thực sự không thể tưởng tượng được Tiểu Băng lại cùng người khác làm loạn. Hay là lây từ chỗ Tạ Di Hồng? Nhưng bệnh truyền nhiễm của Tạ Di Hồng sao có thể lây cho Tiểu Băng được đây? Chẳng lẽ Tiểu Băng cùng Tạ Di Hồng là...?
Ý nghĩ này vừa xuất hiện liền như một chồi non mới mọc, còn đơm hoa kết quả, tất cả gắn kết với nhau, có thể giải thích cho rất nhiều đầu mối. Xem ra Tiểu Băng và Tạ Di Hồng sớm đã là một đôi rồi, cũng có thể vì muốn che mắt thiên hạ nên một người lấy Thường Thắng, một người lấy anh. Những năm qua, Tiểu Băng và Tạ Di Hồng luôn rất thân thiết, cuối tuần cùng ra ngoài dạo phố là chuyện rất bình thường, trước khi “cơn khủng hoảng HIV” xảy ra, Tiểu Băng thỉnh thoảng còn qua đêm ở chỗ Tạ Di Hồng, toàn đuổi Thường Thắng sang phòng khác, hai người họ ngủ một phòng.
Còn nữa, trước đây Tiểu Băng chẳng có hứng thú với chuyện xuất ngoại, nhưng sau khi Tạ Di Hồng làm thủ tục ra nước ngoài, Tiểu Băng lại đột nhiên muốn ra nước ngoài, còn thúc giục anh đưa Tạ Di Hồng đến ở. Bao nhiêu chuyện bày ra ở trước mắt mà anh không nhận ra, chỉ có thể nói anh quá ngốc, chẳng trách hai người họ luôn xem anh như một thằng ngốc.






Đàm Duy quyết định ra khỏi nhà, nhưng ra khỏi nhà rồi mới phát hiện mình chẳng có chỗ nào để đi. Bình thường buổi tối ở nhà, anh luôn nghĩ thành phố A không có ban đêm, chỗ nào cũng là cảnh xa hoa trụy lạc, đèn hoa rực rỡ, đến khi ra khỏi nhà mới phát hiện thành phố A như “khu tối đen”, hàng quán đều đóng cửa, dân cư đều tắt đèn, có thể là do khu này là khu vực trường đại học nên không có cái gọi là “cuộc sống về đêm”.
Anh chỉ đi lang thang trên phố, vì anh tuyệt đối không thể chạy đến chỗ ba mẹ, như vậy có ích gì? Chỉ khiến họ lo lắng. Anh cũng không giống như Thường Thắng đi đến nhà bạn, ai sẽ hoan nghênh anh? Dù cho anh ở lại một đêm thì nhất định là giả vờ hỏi han trước mặt anh, nhưng sau lưng lại nói đông nói tây, anh cũng không muốn mất mặt thêm nữa.
May mà vẫn còn phòng thí nghiệm có thể đến. Anh đi một mạch đến phòng thí nghiệm nhưng đến rồi lại không có hứng viết luận văn, chỉ ngồi thừ người ở đó. Anh không biết chuyện này nên kết thúc thế nào, cũng không thể ở lại phòng thí nghiệm mãi được, sáng sớm ngày mai sẽ có người đến đây, nếu nhìn thấy anh ở đây qua đêm lại không xì xào bàn tán hay sao? Bình thường ở mãi trong lồng không cảm thấy gì, một khi bay ra khỏi lồng rồi mới biết, được làm một con chim ở trong lồng còn hạnh phúc hơn nhiều một chú chim không nơi về chốn đậu.
Anh ngồi thẫn thờ ở phòng thí nghiệm một lúc liền thấy hối hận, nghĩ không ra vì sao mình lại chạy ra ngoài, chạy ra ngoài liệu có thể giải quyết vấn đề gì chứ? Nghe nói đồng tính là một hiện tượng sinh lý, thế nên không thể trách Tiểu Băng bởi đó là do tự nhiên. Mặc dù cô ấy không thành thật, giấu giếm anh chuyện này nhưng suy cho cùng ở một xã hội như Trung Quốc, ngoài lừa dối anh, cô ấy cũng chẳng còn cách nào khác.
Nghĩ như vậy, an


XtGem Forum catalog