Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Ai Sẽ Ôm Em Khi Thấy Em Buồn

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341704

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.

đợi tiếp đi.”
Anh yên tâm hơn một chút, lại đợi một lúc lâu nữa vẫn không thấy Tiểu Băng ra. Anh suýt chút nữa đã gọi người vào xem, đúng lúc nhìn thấy Tiểu Băng đi ra, mặt mũi trắng bệch, dường như bị rút cạn sức lực. Cô đưa cho anh ống nước tiểu. “Đừng đánh rơi đấy, khó khăn lắm mới lấy được chút ít này thôi...”
“Anh thấy bình thường em đi tiểu dễ mà, sao hôm nay lại khó thế?”
“Ai mà biết đến lúc cần lại ít thế... Mấy hôm nay đều như vậy đấy... có thể là do mang thai...”
Lúc đợi kết quả xét nghiệm, Tiểu Băng mệt lả dựa vào người anh, lẩm bẩm: “Không ngờ mang thai lại mệt như vậy, quả là đã làm khó mẹ em rồi, còn sinh tận hai đứa... Anh nói xem kết quả xét nghiệm sẽ như thế nào?”
“Ha ha, xét nghiệm nhiều lần như thế, đây là lần đầu tiên hy vọng là dương tính.”
“Thì thế, lần trước anh còn nói tất cả những người đi xét nghiệm đều mong là âm tính, bây giờ thì khác rồi nhé.”
“Những người mang thai ngoài kế hoạch chắc chắn hy vọng là âm tính rồi.”
“Chúng ta tính là mang thai ngoài kế hoạch à?”
“Chúng ta sao lại tính như thế được? Anh sớm đã mong có con rồi.”
Anh ngồi không yên, qua một lúc lại chạy đến trước ô cửa nhỏ của phòng xét nghiệm, nhân viên xuất phiếu cũng nhìn nhẵn mặt anh rồi, liền nói với anh: “Đừng chạy lại đây nữa! Vợ anh tên là gì, khi nào có kết quả tôi gọi anh.”
Anh nói tên rồi chạy về chỗ ngồi, nhưng không kể chuyện cô gái đó, tránh Tiểu Băng lại nói đông nói tây. Hai người dựa vào nhau chờ đợi, trong lòng bất giác lo lắng, bồn chồn.
Một lúc sau, cô gái ở phòng xét nghiệm mới đẩy cửa phòng, gọi tên: “Trang Băng, có kết quả rồi!”
Tiểu Băng nói: “Anh đi lấy đi, em không dám đi...”
“Vì sao?”
“Em sợ... ngộ nhỡ không mang bầu...”
“Không mang bầu thì sau này sẽ có mà.”
“Vậy không phải sẽ thành trò cười cho người khác sao? Đã lớn thế này rồi, mình mang bầu hay không cũng không biết.”
Anh không tin, nói: “Chắc không phải đâu, em có hiện tượng rõ ràng như vậy, chắc chắn là mang thai rồi.”






Đàm Duy can đảm chạy đi lấy kết quả, nhìn thấy bên trên có ký hiệu âm tính, anh không tin, cẩn thận nhìn lại họ tên trên tấm phiếu mấy lần, đúng là của Tiểu Băng. Anh ngẩng đầu nhìn cô gái kia, thấy cô ấy cũng đang nhìn mình. Anh nghi hoặc hỏi: “Sao lại là... âm tính? Không nhầm đấy chứ? Triệu chứng của cô ấy rất rõ rệt mà...”
“Không nhầm được đâu, đúng là âm tính đấy. Anh đưa vợ đến khoa Tiết niệu khám xem sao, thận của cô ấy hình như có vấn đề đấy...”
“Có vấn đề gì?”
“Tôi cũng không biết là vấn đề gì, tôi chỉ căn cứ vào nước tiểu của cô ấy mà nói thôi.” Cô gái kia giải thích. “Vợ anh buồn nôn, ợ hơi, tức ngực, đau đầu mà kết quả xét nghiệm sản khoa còn là âm tính, thế nên tôi cảm thấy... không ổn...”
“Vậy các cô không xét nghiệm lại cho cô ấy được sao?”
Anh muốn đi lấy số nhưng lại không dám rời đi, đợi một lúc lâu sau mới thấy Tiểu Băng đi ra, sắc mặt càng khó coi. Cô vừa đi ra đã nhẹ nhàng ngồi xuống, dựa vào anh. “Chúng ta đi khám tiết niệu đi, em khó chịu quá... Bất kể là khoa gì... chỉ cần có bác sĩ... giúp em thoát khỏi cảm giác này là được...”
Khi đợi lấy số trước khoa Tiết niệu, Tiểu Băng ngày càng bất an, cầu xin anh: “Anh có thể thể hiện sức quyến rũ của mình không, bảo bác sĩ khám cho em trước.”
“Anh thì quyến rũ gì chứ?”
“Đi đi, đi đi mà, em biết anh rất quyến rũ, mau đi đi, em sắp chết rồi đây... Khó chịu quá... Em tức ngực quá... đầu cũng đau như búa bổ đây...”
Anh cảm thấy lần này Tiểu Băng không trêu mình, vội vàng chạy đi tìm hộ lý trong đó, hỏi xem có thể khám trước giúp không, vì vợ anh khó chịu quá. Hộ lý nói: “Những người đến đây, ai cũng nói là mình không khỏe, nếu khỏe thì còn đến đây làm gì?”
Anh cầu xin thế nào cũng không có tác dụng, luống cuống chạy lại chỗ Tiểu Băng, nói: “Không được rồi, nói thế nào họ cũng không cho khám trước, chúng ta đi lấy số khám nhanh đi.”
“Đi lấy đi, em thật sự khó chịu sắp chết rồi...”
Anh liền chạy đi lấy số khám nhanh, dìu Tiểu Băng đến phòng chẩn đoán gấp, nhưng bác sĩ ở đây lại nói trường hợp này không phải việc gấp gáp, chưa thể xử lý được, nhiều nhất họ cũng chỉ có thể quan sát. Cuối cùng họ lại trở về khoa Tiết niệu.
Loạn lên một lúc, Tiểu Băng không còn hơi sức, thều thào nói: “Em... chịu không nổi nữa rồi... Anh thử gọi cho Diệp... Tử Mi kia đi... xem chị ta có thể tìm bác sĩ Tiêu không...” Mặc dù anh không thích bác sĩ Tiêu nhưng thấy Tiểu Băng khó chịu như vậy liền đi gọi điện cho Diệp Tử Mi. Diệp Tử Mi quả thật có phong thái của người làm quan hệ công chúng, dường như lúc nào cũng kè kè điện thoại bên cạnh, anh vừa gọi đã bắt máy.
Diệp Tử Mi nghe anh kể tình trạng của Tiểu Băng, ngạc nhiên nói: “A! Nhanh như vậy sao? Có phải hai người không nghe theo lời của bác sĩ Tiêu không? Cũng đừng trách tôi nhé, thời gian này tôi cũng rối quá, quên mất chuyện của hai người. Cậu đừng gấp, tôi liên lạc giúp cậu.”
Diệp Tử Mi gác máy liền chẳng thấy tin tức gì, anh gọi lại mấy lần nhưng đều không l