Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
ng Lục Nhân cứ chơi thoải mái đi, mọi chi phí sẽ do cô nàng bao. Giang Lục Nhân cũng chẳng có hứng thú mấy, nhưng bị Uông Chu Duyệt nài ép.
Thực ra có một bí mật nho nhỏ mà Uông Chu Duyệt chưa bao giờ nói với Giang Lục Nhân. Mỗi khi Giang Lục Nhân bước lên sân khấu, dù ở bất kỳ thời điểm nào, dường như trên thế gian chỉ tồn tại một mình cô ấy, tất cả mọi người xung quanh đều sẽ trở thành bối cảnh phụ họa. Không phủ nhận đó là vì sự hâm mộ của Uông Chu Duyệt đối với Giang Lục Nhân, nên khi cô đứng dưới khán đài, cô dường như cảm nhận được câu nói: “Đây là sân khấu của tôi, hãy nhìn tôi đây.”
Giống như bây giờ, Giang Lục Nhân đang khiêu vũ theo nhịp điệu. Thẩm âm của Giang Lục Nhân cực kỳ tốt, lại còn có mỹ cảm, nên không bao giờ sai nhịp.
Một người như vậy, luôn hấp dẫn sự chú ý của người khác, nhưng e là cô nàng không bao giờ tự nhận ra điều đó.
Mấy trò chơi chán chết, không bao giờ đủ để Giang Lục Nhân cảm thấy hứng thú. Uông Chu Duyệt cứng rắn bắt Giang Lục Nhân chơi truợt băng, Giang Lục Nhân không hề tình nguyện, giày ở đây chỉ cần nghĩ đến có rất nhiều người từng đi, từ bản năng của cô tự nhiên kháng cự, nhưng vì Uông Chu Duyệt quá mạnh mẽ, nhất định bắt Giang Lục Nhân ra sân băng, nếu không cô nàng sẽ tuyệt giao.
Uông Chu Duyệt đứng trên lan can, cô là một người rất cẩn thận, cô không được như Giang Lục Nhân, nên ở bên một người như vậy, bản năng của cô vừa cảm thấy hâm mộ và thích thú.
Giang Lục Nhân thay giầy, thử một chút, sau đó lao thẳng ra sân trượt, động tác của cô rất liền mạch dứt khoát, không hề nhăn nhó chút nào. Mái tóc dài bay bay kết hợp với động tác vô cùng tiêu sái, khiến cô trở nên khí phách hơn những nữ sinh bình thường, nhưng nếu so với con trai lại yếu đuối hơn một chút, nhưng không hề tầm thường. Chiếc váy màu xanh da lam nhạt của cô như một dấu chấm, lướt từ bên này qua bên kia, như đang lưu lại dấu ấn của riêng cô. Sau vài vòng, không ít người dừng lại để nhìn Giang Lục Nhân di chuyển.
Đây không phải lần đầu tiên Uông Chu Duyệt nhìn thấy Giang Lục Nhân trượt băng, nhưng mỗi lần nhìn thấy, đều khiến người xem xúc động đến không thể nói lên lời, vừa tự do, tiêu sái, đẹp đẽ, vừa xúc động tâm hồn. Uông Chu Duyệt chậm rãi thưởng thức, nhìn Giang Lục Nhân giơ tay nhấc chân một cách vô cùng thoải mái, như một cơn gió thanh nhã mát lạnh, thấm vào ruột gan.
Hướng Tư Gia và Kỷ Thành Minh đứng một bên, cô tựa cằm, nhìn Giang Lục Nhân đang tự do thoải mái trượt băng, vô tình nói:
- Em không thích cô ấy.
Kỷ Thành Minh vuốt tóc Hướng Tư Gia:
- Sao vậy?
Ngữ khí không hề bất đồng, trên mặt anh còn có ý cười.
- Em luôn cảm thấy cô ấy là đối thủ duy nhất của em, em thật sự muốn bằng chính thực lực của mình, một lần thôi, chiến thắng cô ấy.
Cô xoay người nhìn thoáng quan anh, không biết là đang ám chỉ điều gì.
- Kết quả không phải là quan trọng nhất sao?
Cô lắc đầu:
- Anh biết em không thích nhất cô ấy ở điểm nào không?
Kỷ Thành Minh lắc đầu, bất đắc dĩ thưởng thức thái độ của hai cô bé này.
- Em ghét nhất cô ấy ở chỗ, em thật sự coi cô ấy là đối thủ của em, cô ấy lại chẳng hề phật ý, thật sự khiến em rất bất bình.
Kỷ Thành Minh nở nụ cuời, anh đi sang chỗ khác, cầm một vật gì đó trong tay. Giang Lục Nhân luôn trượt với tốc độ rất nhanh, lại luôn nhanh chóng chuyển hướng, cô vừa trượt về phía bên này chỉ trong nháy mắt, Kỷ Thành Minh ném vật trong tay về phía cô.
Một chân cô vẫn đặt xuống đất, một chân di chuyển rất nhanh, cả cơ thể lao theo quán tính đập mạnh xuống đất.
Uông Chu Duyệt lập tức xông lên, đỡ Giang Lục Nhân đang đau đớn dậy:
- Làm sao vậy? Có đau không?
Giang Lục Nhân bị Uông Chu Duyệt đỡ dậy, nói:
- Tớ không sao.
Nói xong ánh mắt cô di chuyển về phía Kỷ Thành Minh và Hướng Tư Gia.
- Thật khéo.
Hướng Tư Gia nở nụ cười quyến rũ.
- Tiếc rằng lời chào không đúng lúc lắm.
- Không sao đâu.
Giang Lục Nhân nhìn thoáng qua Kỷ Thành Minh đứng phía sau, kéo Uông Chu Duyệt:
- Chúng ta đi thôi.
Cả dọc đường về, Uông Chu Duyệt đều vừa đi vừa tự trách.
Kỷ Thành Minh giương mắt, nhìn theo bóng dáng cô, rõ ràng là đau đến thế, trán toát mồ hôi lạnh, sắc mặt đầy áp lực, nhưng vẫn giả vờ cười, thật đầy ý tứ.
Hướng Tư Gia vỗ anh:
- Hình như hơi quá đáng đấy?
- Không phải em không thích cô ấy à?
- Em không thích thì anh không vui à?
- Em nói đi đâu thế?
- Không biết.
- Vậy đừng nên suy nghĩ bậy bạ, trong lòng anh, em là người tuyệt vời nhất, không cần phải so sánh với bất kỳ ai.
Năm thứ 2 trung học đó, Giang Lục Nhân bị thương ở chân, cô vừa về đến nhà, ông Giang Huy lập tức đưa cô vào bệnh viện, làm một loạt các kiểm tra toàn diện, sau khi xác định đây chỉ là chấn thương ngoài da, ông mới đồng ý để cô về nhà, tiếp tục đến trường. Cô không quá cảm động trước sự lo lắng của ông, cũng không tin rằng sẽ có ai đó giúp ông Giang Huy chăm sóc cô, dù sao ông cũng là người duy nhất trong nhà đối xử tốt với cô. Nhưng cô th