Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
ư vậy, phải không?
Thái độ này, cực kỳ đáng thương.
Kỷ Thành Minh không nhắm vào vấn đề đúng hay sai, theo bản năng, Lục Hiên Kỳ đã tắt di động để trán khỏi những cú Call quấy rầy từ phía gia đình.
- Muốn đến làm việc ở tập đoàn quốc tế Minh Thành hả?
Lục Kỳ Hiên gật đầu, cậu vẫn luôn mong muốn được như vậy.
- Anh sẽ cho em một cơ hội, em cứ thử xem.
Lục Kỳ Hiên phấn khởi nhảy lên:
- Anh à, em nhất định sẽ không để anh thất vọng đâu.
Kỷ Thành Minh hừ một tiếng:
- Ngày mai đến công ty, anh sẽ bảo trợ ký hướng dẫn em làm quen với dự án Vang Thủy hiện công ty đang tranh thầu với Giang Long, anh sẽ giao cho em dự án này.
Thái độ vui sướng của Lục Kỳ Hiên khiến Kỷ Niệm Hi kinh ngạc.
Kỷ Thành Minh hiên ngang bước lên lầu, Kỷ Niệm Hi chỉ mãi nhìn theo bóng anh, Lục Kỳ Hiên lại cho rằng mối quan hệ của hai người thật tốt:
- Sao lại nhìn trộm mãi thế?
- Vậy phải như thế nào?
- Quang minh chính đại mà nhìn.
Biểu cảm của Lục Kỳ Hiên khiến cô nhớ tới một thời cô cũng từng như vậy, cô không nhịn được mà nói:
- Nên về trường học đi, đừng để anh Kỷ nhà cậu mắng nữa…
Cậu ta không hề hờn giận:
- Không cần đâu, ở mãi chỗ đó lãng phí tuổi thanh xuân của tôi lắm, thời gian của tôi vô cùng quý giá, sao có thể tùy tiện phí hoài ở cái ngôi trường đại học hoang phế đó chứ.
Cô lại nhớ đến những tin tức sáng nay vừa nghe được, vốn dự án Vang Thủy này đã bị đình chỉ, sao Kỷ Thành Minh lại muốn Lục Kỳ Hiên tiếp nhận, bất kể Lục Kỳ Hiên làm tốt đến đâu hay phá rối cỡ nào đều sẽ chỉ mang đến một kết quả thất bại, có phải hay không đó là kết quả mà Kỷ Thành Minh muốn thấy, nhiệt huyết tuổi trẻ rất tốt, nhưng phải xác định rõ vị trí của mình ở đâu, không được mù quáng, nếu ngay bước đầu tiên đã thất bại, thì cũng chỉ coi một sự cố nhỏ va vấp đầu đời.
Nụ cười của Lục Kỳ Hiên khiến cô chua xót trong lòng.
- Cậu…. – Cô nghĩ mãi, nhưng vẫn nói ra miệng: - Cậu thật sự hiểu được Kỷ Thành Minh là loại người như thế nào ư?
Sau khi thốt ra khỏi miệng câu hỏi của mình, Kỷ Niệm Hi lập tức cảm thấy hối hận, cô không có tư cách hỏi Lục Kỳ Hiên như vậy, trên thực tế cô cũng không hiểu anh, dựa vào đâu mà cô cho phép bản thân được phán đoán về hành động của anh chứ. Huống chi, Lục Kỳ Hiên luôn coi Kỷ Thành Minh là đối tượng để sùng bái, đâu ai có tư cách lấy thần tượng của người khác ra bình phẩm đúng không.
Lục Kỳ Hiên cũng không phản bác:
- Vì sao lại cần phải hiểu chứ?
Đúng vậy, tại sao lại cần phải hiểu rõ một người, cuộc sống đã vốn rất mệt mỏi rồi, chỉ cần phân biệt rõ người này có làm hại mình không, người này có đối xử tốt với mình không, đã đủ mệt rồi, những chuyện khác cũng đâu cần thiết.
Những người hay suy nghĩ và phán xét sẽ rất khó có được hạnh phúc, câu nói này hoàn toàn chính xác.
Không nên nói rằng điều đó không thể xảy ra. Trong đời mỗi người, lúc còn yêu ta đương nhiên coi đó là toàn bộ cuộc sống của mình, nhưng lúc không còn bên nhau, con người lại luôn cố gắng thật lý trí. Hơn thế trong cuộc sống, mọi thứ đều có thể xảy ra, muốn quên một người không phải là quá khó, cuộc sống có thể biến những chuyện vốn không thể thành có thể xảy ra.
Kỷ Niệm Hi được gặp lại Giang Thừa Dự.
Không phải trên đường, không phải ở quảng trường, mà ở tập đoàn quốc tế Minh Thành.
Cô đã từng thấm trách Giang Thừa Dự. Trong chương trình “Mối tình đầu chỉ là chuyện nhỏ” có nói, mối tình đầu không bao giờ kết thúc viên mãn, chỉ khác biệt là nhân vật nam và nữ chính lúc đó vẫn còn ở thời kỳ trẻ trung và tươi đẹp nhất, nhưng điều đó cũng thể ảnh hưởng đến sự thuần khiết tươi đẹp của tình yêu khi ấy, nhưng cũng không thể giấu đi những kịch tính cẩu huyết trong tình yêu khiến hai nhân vật chính phải chia tay. Vì vậy phải kể cả gặp lại nhau trên đường vẫn tử tế hơn tình huống lúc này.
Phút giây này, cô cảm thấy, cuộc gặp gỡ của cô và Giang Thừa Dự còn oan trái hơn cả những chương trình truyền hình cô từng xem trên TV.
Vì không thể tính là đã gặp nhau.
Vì anh không nhìn thấy cô.
Giang Thừa Dự cùng vài nhân viên của mình, đi thẳng vào văn phòng Kỷ Thành Minh. Sắc mặt anh điềm tĩnh, diện mạo sau vài năm cũng không thay đổi nhiều, chỉ có ánh mắt anh đã kiên cường hơn, lưu lại những cố gắng và sự từng trải của nhiều năm tháng.
Đây là lần đầu tiên cô ở một khoảng cách gần anh đến vậy sau nhiều năm.
Nhưng cảm giác, lại quá xa xôi.
Như thể cô vừa nhìn thấy một người hoàn toàn xa lạ, cô muốn gọi anh, để xác nhận xem có phải mình nhận nhầm người hay không.
Anh mặc một bộ comple đen, dường như cả cơ thể anh đang được bao bọc bằng một tầng giáp cứng cáp nhất, nên thậm chí cô không thể chạm đến sự lạnh lẽo như băng đá ấy, khiến bao nhiệt huyết sôi trào trong lòng cô dần hạ xuống.
Cô lấy một tập tài liệu để che khuất khuôn mặt mình.
Cô thật yếu đuối, cô chưa bao giờ có thể thay đổi.
Khoảng cách giữa anh và cô quá gần, vì sao cô không dám xông lên.
Liệu anh có thể hỏi cô rằng “ Cô là ai” ha