Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.
cũng để cho đối phương suy xét kĩ càng, nghĩ xong mới nói chuyện tiếp. Thế nên trong thời gian này cứ “của ai lo nấy” thôi.
Vì vậy, khi có ai hỏi tôi: “Từ thiếu nhà mày đâu?”
Tôi đều trả lời, “Dạo này đừng nhắc đến anh ấy nữa nhé, đang \'chiến tranh lạnh\'.”
Đó là lần đầu tiên chúng nó gặp phải tình huống này, sau vài phút ngỡ ngàng thì bắt đầu cùng tôi “chung mối thù”, quay sang bắt nạt Từ thiếu, chặn mọi đường tìm đến tôi (khi ấy còn chưa sống cùng anh).
Vậy nên khi đang ăn cơm với đám bạn, Vi Vũ gọi điện đến, chúng nó xung phong tra khảo giùm: “Anh là ai?” “Tôi chả biết đấy là ai cả!” “Cố Thanh Khê đang chụm đầu tâm sự với một chàng nào đó rồi, anh tên là gì? Có chuyện cứ nói với tôi, tôi chuyển lời cho.”
Nghe nói lúc ấy Từ Vi Vũ ở đầu dây bên kia tuyên bố một câu, đại khái là: “Đừng để tôi biết các cô là ai, nếu không tôi sẽ lần lượt thực hiện nguyện vọng cho từng-người-một đấy!”
Về sau, một trong số đó \'\'trúng chưởng\'\', ấm ức: “Rõ ràng Thanh Khê là chủ mưu cơ mà...”
Vi Vũ “hừ” một tiếng, “Đối nội với đối ngoại giống nhau được à?”
Cảm ơn trời đã cho tôi kết duyên với cậu bé này suốt cuộc đời
#84
Gan của em trai tôi to đúng bằng con kiến. Hồi nhỏ, nó không dám ngủ một mình, nằng nặc đòi nhích chung phòng với tôi nên mẹ đành mua một chiếc giường tầng cho hai chị em.
Nhưng có ngủ cùng một phòng thì nó vẫn thấy sợ, nằm giường dưới, thằng nhóc luôn miệng: “Chị ơi, dưới gầm giường có con gì không hả chị?” Sau khi đổi chỗ, ngủ ở giường trên, nó lại lải nhải: “Chị ơi, hình như em thấy trên trần nhà có cái con gì í?”
Tối dẫn thằng bé đi chơi, nó nhất quyết phải nắm tay tôi bằng được mới dám cất bước, không những thế, trên đường đi còn phải “tâm sự”.
“Chị ơi, tối rồi kìa, sao Bắc Đẩu mà cô giáo nói ở đâu hả chị?”
Tôi tìm ngôi sao sáng nhất phía Bắc chỉ cho nó. Nó reo nhỏ: “Ồ, sao Bắc đẩu, sao Bắc đẩu!”
Khi đó nó mới năm sáu tuổi, tôi tầm mười ba mười bốn, nó chẳng biết gì, tôi nửa biết nửa không, nhưng chị và em vẫn luôn vui vẻ.
#86
Có ngày, thằng bé sang nhà bạn chơi, bị chó đuổi khóc lóc chạy về.
Hôm sau, nó đứng trước cổng chờ con chó kia đi qua, thấy cái là vội vàng đuổi theo, gào thét ra oai.
Rồi bức xúc: “Vào địa bàn của nó bị nó sủa, giờ qua địa bàn của em có dám há mõm nữa đâu, hứ hứ!”
Xem, có ai chấp nhặt với một con chó như thế không, đã thế còn đua đòi tranh chấp lại y như con chó ấy.
#87
Lên mười, trong khi những đứa trẻ khác mải mê chơi game, xem hoạt hình thì thằng nhóc này chỉ chăm chăm lo đi câu cá, cứ về nước là lại lăng xăng bám theo bác hàng xóm. Có lần, đang đọc sách ngoài ban công thì nghe tiếng thấy chân nó chạy huỳnh huỵch lên nhà, “Chị, xem cá em câu được này!” rồi vừa chạy ra chỗ tôi, máu mũi vừa chảy ròng ròng... Tôi hỏi sao lại chảy máu mũi?
Nó nghệt ra, rồi cười ngây ngô: “Em vui quá.”
Lần đầu tiên chảy máu mũi của cậu nhóc xinh xắn này không phải dành cho người đẹp nào đó, mà là dâng hiến cho một con cá to đúng bằng ngón tay, xem nó đi...
#88
Em trai tuổi chó. Trong mắt tôi, dù có hơi nghịch ngợm nhưng bản tính nó rất hiền lành và nghe lời, giống như một chú chó trung thành vậy. Nhưng mọi người, gồm cha mẹ, họ hàng, kể cả bạn bè của nó, của tôi, hay những người mới chỉ vài lần gặp gỡ đều nhận xét rằng, nó quá kiêu ngạo, coi trời bằng vung.
Tôi khó hiểu, “Chẳng lẽ vì chị nhìn em nên thấy khác mọi người sao?”
Bạn trai cười, nói: “Nó với em là ngoan như chó Bắc Kinh thật, nhưng với người ngoài thì 100% biến thành chó sói! Ngứa mắt ai thì cắn người đó, cắn xong còn phải để lại một câu, cắn mi là vì chó sói ta nể mặt mi đấy! Câu \'Lườm ai người đó mang thai[1'>\' trên mạng sang cậu ấm ấy thì phải đổi thành \'Cắn ai người đó lây bệnh dại\' mất.”
([1'> Một icon trên QQ.)
“...”
Nhớ có Tết, chị họ hàng xa đến nhà chơi nhận xét, “Người khác đụng vào nó, vuốt ve kiểu gì cũng xù lông, em đụng vào nó, có xoa thành lông chó thì cũng là âu yếm.”
#89
Tết âm năm ngoái, thằng bé về nhà, tôi đưa nó đi gặp bạn bè cấp ba (mấy ngày mới về tôi đi đâu nó cũng dính theo), bạn tôi hỏi nó, “Em trai, đồ ăn ở nước ngoài có đắt không?”
Nó trả lời: Chị đoán đi.
Đối phương hỏi: “Không đắt?”
Nó đáp: Chị đoán sai rồi.
...
Tuy vậy thằng bé vẫn rất nổi tiếng trong đám bạn tôi.
#90
Nó có khá nhiều tật xấu, ví dụ như trước khi đi tắm, thường vắt quần lót lên vai, thông báo, “Em đi tắm đây!”
Cứ nhìn nó tôi lại thấy buồn cười: “Tắm thì tắm sao phải vắt quần lên vai.”
Nó trả lời: “Thế đã là gì, em có một thằng bạn người Tây Ban Nha, nó phải đội quần lót lên đầu mới vào phòng tắm. Tắm xong mặc quần lót bên dưới rồi ra ngoài!”
Những người này... chui từ đâu ra vậy?
#91
Có lần tôi đi xe bus với nó, lúc đang đợi xe có người chụp ảnh tôi, tôi rất ngạc nhiên, và có hơi giật mình, vì thứ nhất, tôi không xinh, thứ hai, tôi không phải người lập dị! Vậy mà còn được người ta chụp ảnh?
Em trai phản ứng trước, đứng lên chỉ và