Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

All In Love

All In Love

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1034 lượt.

t trong lọ nước hoa nho nhỏ mang từ nhà đi. Cứ tưởng bị chê, ai ngờ chả thấy nói gì, đã thế hôm sau thiếu gia nhà ta còn cầm lọ cát đến cơ quan khoe khoang khắp nơi thật. Chẳng hiểu anh khoe được cái gì với người ta thế không biết?
#112
Vi Vũ hẹn tôi đi gặp đồng nghiệp của anh, trước kia tôi toàn chối khéo vì thấy kể cả hiện tại hay tương lai thì tôi và các đồng chí \'cơ quan\' anh rất hiếm khi gặp mặt, lại không có nhiều đề tài chung, dù đồng chí Từ có giải thích thêm bao nhiêu tôi nghe cũng không hiểu.
Lần này bị ép phải đồng ý vì mục đích ‘\'chính trị” (đi phát thiệp cưới). Nhưng tôi mới đi nước ngoài về, trở lại cơ quan làm việc bận tối cả mắt nên đến tận 6h chiều mới chạy được lấy người, đến nơi Vi Vũ hẹn đã muộn nửa tiếng.
Khi tôi mở cửa phòng bao, bên trong đang rất ồn ào.
Còn thấp thoáng có tiếng nói: “Từ thiếu, suốt ngày nghe chú mày khoe khoang vợ dễ thương đáng yêu thế nọ, xinh đẹp vô song thế kia! Đến giờ anh em mới được nhìn tận mắt một lần!”
“...”
Có người thấy tôi mở cửa.
Tôi: “Xin lỗi, tôi nhầm phòng.”
“...”
Hôm ấy, trong phòng bao, Vi Vũ cười như điên ôm tôi nói: “Vợ, hôm nay em thẹn thùng thế!” Có người gọi tôi là chị dâu, có người gọi em dâu, thậm chí còn gọi luôn là người đẹp nên tôi hơi xấu hổ.
Khi ăn cơm, mọi người thấy Từ Vi Vũ “cướp” con tôm trong bát tôi mới phê bình, “Từ gia, mày thất đức quá, thích ăn thì tự mà gắp, ai lại giành đồ ăn trong bát vợ thế?”
Vi Vũ: “Mày biết cái mông! Cô ấy ăn là lên dị ứng ngay.”
“...”
Tôi thích ăn hải sản nhưng cứ ăn là nổi mẩn, còn ngứa nữa.
Dẫu thế tôi nhất quyết không tin, rõ ràng trước kia ăn hải sản có làm sao đâu, tự nhiên lớn lên lại thành ra lắm bệnh lắm tật thế này.
Vậy nên bao giờ đi ăn tôi cũng gọi một ít hải sản, muốn chứng minh rằng dị ứng chỉ là chuyện rất tình cờ. Mỗi lần như vậy, Vi Vũ lại ngồi cạnh lắc đầu thở dài, “Em xem em có ngốc không? Lần nào ăn cũng dị ứng còn cứ hăng hái đi chịu khổ.” Nhưng Vi Vũ biết tôi chẳng thích ăn gì, chỉ một lòng yêu thương hải sản nên cũng không nỡ can ngăn, đành nói: “Thôi ăn đi, lát về anh đưa đi bệnh viện.”
Chẳng hiểu sao hôm nay nhất định không cho tôi ăn. Tôi rất buồn. Vì có người ngoài nên không tiện nói gì, đành mặc cả: “Chỉ ăn một con thôi, không sao đâu.”
Vi Vũ: “Không được, em sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi.”
“...”
Anh hoàn toàn không sợ mất mặt, không-sợ-mất-mặt, KHÔNG SỢ MẤT MẶT à?
#113
Từ Vi Vũ nói chuyện về H trên mạng với bạn bè chẳng bao giờ tránh tôi.
Có lần một cậu bạn thất nghiệp, hỏi anh: “Từ gia, chú thấy anh đi đóng phim giường chiếu thế nào? Có kiếm được nhiều tiền không?”
Từ Vi Vũ thản nhiên trả lời: “Mày? Phim giường chiếu? Mày đóng vai giường hay vai chiếu?”
...
Đối phương giận quá hóa cười: “Từ Vi Vũ, bạn Thanh Khê nhà mày đâu, không cần mày nữa à? Ha ha ha ha có thấy đau đớn tiều tuỵ không, có hận đời gặm giường trả thù xã hội không? Ha ha ha ha!”
Vi Vũ cười nói: “Ngày nào tao với Cố Thanh Khê cũng lăn ga trải giường cả, mày bạn gái đâu chẳng thấy, thấy mỗi cái giường vậy, thôi cứ tự cung tự cấp tự hưởng thụ tiếp đi!” Không chờ trả lời, Từ Vi Vũ tắt máy tính, đứng bật dậy: “Thanh Khê, lăn ga trải giường!”
“...” Là anh ngày càng trẻ con hay ngày càng... lưu manh thế?
#114
Xem Từ Vi Vũ chat với bạn. Đại loại là cậu ta bị tổn thương tâm lý, cảm xúc không ổn định cho lắm.
Ai đó: “Anh Vũ, em đáng sợ lắm à?”
Vi Vũ: “Ừ.”
Ai đó: “Em SB[2'> lắm à?”
([2'> SB: Ngu ngốc)
Vi Vũ: “Ừ.”
Ai đó: “Thế giờ em phải làm sao đâyyyyy?”
Vi vũ: “2B continue[3'>.”
([3'> Còn có thể hiểu là SB continue)
“...”
(Vốn 2B continue là To be continue, Từ Vi Vũ đổi nghĩa vô cùng thâm thuý!)
#115
Khi tôi nghịch máy tính, Từ Vi Vũ thường dính lấy sofa.
Nếu tôi đọc truyện thì anh hát: “Nỗi cô đơn, trống vắng, thất vọng của tôi bùng lên như lửa rừng cháy mãi...” (“Cô đơn” – Vạn Phương)
Tôi không chịu được ồn, quay sang xem phim. Anh lại hát tiếp: “Người có biết chăng, có hiểu chăng nỗi đắng lòng của đứa trẻ lang thang, không, người không biết cũng không hiểu, rằng đứa trẻ lang thang cũng cần được yêu...” (“Đứa trẻ lang thang” – Lữ Phi)
Tôi quay lại lườm một cái. Anh im luôn. Rồi đứng dậy ra ngoài, không quên lẩm bẩm hát: “Suy cho cùng vẫn tại tôi yếu lòng, yếu lòng...”
“...”
#116
Tối, hẹn Vi Vũ ăn mỳ ở cửa hàng nổi tiếng nhất trong thành phố. Tôi từng đi rất nhiều nơi nhưng chưa thấy ở đâu ngon bằng ở đây (nổi tiếng phải biết).
Nó gồm có một loạt tiệm mỳ dài nối đuôi, trang trí tương tự nhau, vô cùng giản dị, bình thường, bàn ghế đóng từ mười mấy năm trước nhưng lau dọn rất sạch sẽ.
Gần như nơi đây toàn các ông bà già, vừa ngồi ăn trong tiệm vừa nói chuyện phiếm, hơi ồn ào nhưng rất ấm cúng.
Tôi và Vi Vũ vào bừa một cửa hàng, gọi một bát mỳ thịt băm cải thìa to, hết năm đồng.
Khi đang ngồi chờ mỳ, có một đôi trẻ bước vào.
Cô gái vừa ngồi xuống đã lấy khăn tay trong túi lau bàn ghế cẩn thận, tay không mảy may chạm vào mép bàn. Cậu trai hỏi cô ăn gì, cô gái trả lời, “