Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3252 lượt.
anh, cho dù như vậy, vẫn không thể che đậy được sự mê hoặc như thuốc phiện trên gương mặt anh, anh chậm rãi cúi đầu, trong mắt nóng nảy, điên cuồng.
Đầu tiên là nghĩ cách mang thai, thấy không ổn, lại muốn một mình sinh con, Dung Ân, trước đây. anh ta quả nhiên đã xem nhẹ cô rồi.
Người đàn bà này, anh đã cưng chiều quá mức, từ lúc ở cùng chỗ với cô, anh cũng không chạm qua người khác, anh thậm chí tin tưởng cô, nhưng không ngờ, cô đã sớm có sắp xếp, nếu không phải lần này ngoài ý muốn, anh sẽ bị cô xoay như chong chóng.
Nam Dạ Tước trong lòng chợt cảm thấy thất bại, nhưng cũng có một loại cảm giác không rõ, đau nhói đâm thật sau vào tim, hai mắt từ từ mở to đóng lại, bầu trời đầy sao sáng như ngọc, lại không biết, sau cơn mưa trời lại sáng sao?
Từ Khiêm nhìn bóng lưng anh bị bóng đêm nuốt dần dần, anh lặng yên mang lọ thuốc đặt lại chỗ cũ, đi ra ngoài.
Trong bệnh viện, dường như Dung Ân không hề chợp mắt, bàn tay treuyền nước biển lạnh như băng, làm sao cũng không ấm lên.
Má Lưu lòng thương tiếc cầm tay cô, ” Ân Ân, chuyện trước đây, nên buông ra đi, ta biết con và thiếu gia yêu nhau rất sâu đậm, nhưng…”
“Má Lưu, ” Dung Ân cắt lời bà, “Con biết, nếu như con không có nhìn lầm, lúc con ở cửa Diêm gia, anh ấy sẽ đi ra, cho nên má nói đúng, hơn nữa, Diêm Việt hiện tại cũng không phải là người con đã từng kiên trì chờ đợi lúc trước, sau ngày hôm qua, con đã hoàn toàn buông tay rồi.”
” Ân Ân,..” Má Lưu rũ hai mắt xuống, cuối cùng là thở dài, đem lời nói nuốt vào trong bụng, ” Con có thể nghĩ như vậy, là tốt nhất.”
“Lại đây,” bà bưng cháo gà đến, “Lúc này cầm tẩm bổ, sanh non chẳng khác nào sảy thai, không được qua loa.”
Dung Ân muốn nhận lấy chén cháo, má Lưu đã chạm thìa vào môi cô, ” Con còn đang truyền nước, ta đút cho con.”
Dung Ân trong lòng ấm lên, quan tâm như vậy, trừ mẹ cũng chỉ có má Lưu, trong lòng phức tạp uống hết chén cháo, ” Con không sao, chờ chút nữa là có thể xuất viện rồi.”
” Ân Ân,” Má Lưu cầm khăn lau miệng cho cô, ” Con là cô gái tốt…”
“Má Lưu, con biết người muốn nói cái gì,” Dung Ân nhìn ra cửa sổ, không khí ấm áp bên trong nhà so ra vẫn không bằng ánh sáng mặt trời bên ngoài, “Chỗ này, con thật sự không muốn nán lại.”
Má Lưu thở dài, không nói gì nữa, chờ Vương Linh trở lại rồi rời đi.
Một cuộc tình toàn tâm toàn ý, đã làm cô thương tích đầy mình, Dung Ân không còn dũng khí để nói đến chuyện tình cảm nữa.
Sau khi truyền hết nước biển, Vương Linh đóng tiền viện phí, gọi xe về Ngự Cảnh Uyển, vừa lúc Nam Dạ Tước lái xe chuẩn bị rời đi, Dung Ân xuống xe, đứng hiu quạnh trong gió, thân thể càng lộ ra gầy gò ốm yếu. Cô mặc bộ đồ nhà đơn giản, trên người mặc áo lông trắng toát, Nam Dạ Tước dừng xe ở cửa, Bộ dạng này, rất giống lúc mới gặp cô.
Xe thể thao ngăn ở cửa chính, Dung Ân cho rằng anh sẽ bộ bước đạp ga đi mất, nhưng không ngờ, anh tắt máy, vẻ mặt đầy lo lắng đi đến.
Dáng người cao to đứng ngăn trước mặt cô chỉ vẻn vẹn có ánh mặt trời, Dung Ân đối mặt với anh không biết nên có vẻ mặt như thế nào, sau một hồi cứng đờ ra, khẽ động khóe miệng, ” Anh muốn đi đón tôi sao?”
Đáy mắt anh rất lạnh, loại cảm giác lạnh thấu này, ai dám nhìn, sẽ bị ép tan rã, Dung Ân hất càm lên, đáy mắt thê lương.
Nam Dạ Tước cầm lấy tay cô, sử dụng lực kéo cô đi, anh nắm rất chặt, chèn lên mạch máu yếu ớt, Dung Ân đau la lên, ” Anh nhẹ chút.”
“Cậu chủ, Dung tiểu thư mới ra viện, chịu không được—”
“Rầm—-”
Tiếng đóng sầm cửa nghe chói tai, Dung Ân cảm giác tòa nhà như run rẩy, Nam Dạ Tước thuận tay đẩy cô lên giường, thân thể to lớn chống bên người cô, ” Dung Ân, cô tại sao có thể làm như vậy?”
Cô mở to hai mắt, không hiểu lắm.
Nam Dạ Tước nghiêng đứng dậy, từ trên tủ đầu giường đem lọ thuốc tới, sau khi mở nắp, nghiêng đổ thuốc màu trắng rơi hết trên mặt Dung Ân, theo cổ áo lông của cô rơi vào ngực, “Cô ban đầu đã muốn rời đi, lại lén đổi thuốc, con cái, đối với cô mà nói là cái gì? Cũng chỉ là công cụ của cô thôi sao?”
Dung Ân nhìn lọ thuốc, cô giật môi dưới, đột nhiên cảm giác chuyện này thật nực cười, vận mệnh, rốt cục là trêu đùa cô hay giúp cô?
” Nam Dạ Tước, tôi lúc đó rất muốn rời đi, thế giới của anh quá nguy hiểm, tôi không muốn ở bên anh lo lắng sợ hãi, tôi chỉ muốn cùng mẹ sống một cuộc sống bình thường, nhưng mà, chính anh đã dựng nên một bức tường quá dày. Trừ đứa con, tôi không nghĩ ra được biện pháp nào khác khiến anh có thể gật đầu để tôi đi, nhưng Nam Dạ Tước, anh đối với tôi chẳng qua chỉ vui đùa một chút, cần gì phải đối tốt với tôi như vậy., còn nhớ câu chuyện thần thoại chúng ta nói ở nông trại không? Tôi không muốn…. chính mình biến thành Khắc Lệ Thái, tôi không muốn mỗi ngày đuổi theo bước chân anh, tôi nghĩ làm vậy có thể sánh bước bên anh…” Dung Ân nói xong lời cuối, trong hốc mắt liền lạnh như băng, nước mắt trong suốt chảy dài trên gương mặt cô, rơi trên chăn, “Cảm giác đó, anh sẽ mãi mãi không thể cảm nhận được, lúc anh ôm người đàn bà khác,