Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343290

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3290 lượt.

bọn họ lại nằm hai phòng khác nhau, Nam Dạ Tước bàn tay vết thương đã rách cả, hở ra một đoạn, Dung Ân lại đi ra phòng khác rửa ruột . Giằng co cả buổi tối, Dung Ân buông lỏng thân hình mệt mỏi, khi nhìn thấy Thẩm Mặc, may mà Thẩm Hiên ngạo cũng không xảy ra việc gì chỉ cần ở lại vài ngày là không còn việc gì nữa.
Thẩm Mặc hiển nhiên là rất sợ hãi, lại vừa khóc vừa tự trách mình, Selune cùng Dung Ân ở bên cạnh an ủi sau một hồi mới dần dần an tĩnh lại.
Lúc này, mấy người đều cực kỳ mệt mỏi, Thẩm Mặc khuyên các cô về trước nghỉ ngơi, bệnh viện lúc này đã không có trở ngại nữa, hai người không lay chuyển được cô, nên cũng đều chuẩn bị về nhà.
Dọc hành lang bênh viện mùi thuốc khử trùng nồng nặc, Dung Ân trải qua một gian phòng bệnhthì bước châncũng dừng lại tại một phòng, bên trong, Nam Dạ Tước nằm ở trên giường bệnh, cánh tay bị thương được bó bột như chiêc bánh trưng, tay kia,thì lại bị treo lên một chút.
Người đàn ông đó trông điệu bộ có vẻ như cũng rất mệt mỏi, đầu tùy ý gối lên nửa cái gối ,dường như là đang ngủ rất say vậy, thân hình hoàn mỹ được bao bọc bở bộ quẩn áo đang rộng mở, bên trong lộ raxương quai xanh.khêu gợi
Trong phòng bệnh tuy có mở hệ thống sưởi bằng hơi nước, nhưng vẫn cảm thấy lạnh lẽo, Dung Ân đi vào, đem đầu của anh gối được một nửa chỉnh cho thoải mái, đem mền đang đắp giở kéo lên cho anh, vừa muốn kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, nhưng liền nhớ lại câu nói hung ác của người đàn ông đã nói lúc trước,”Đừng để tôi nhìn thấy cô lần nữa, bằng không, tôi sẽ giam cô vào một cái phòng, tôi sẽ không đụng đến cô, nhưng sẽ giam cô cả đời đến khi cô chết mới thôi!”
Dung Ânđang định cúi xuống bỗng đứng thẳng dậy, Lúc trước cô đã bị đùa giỡn đủ rồi, từ nay về sau, nếu có thể cô sẽ không muốn bao giờ xuất hiện trước mặt anh nữa, càng tiết kiệm sức lực cho anh ấy hơn.
Nghĩ như vậy, cô dường như đi ra khỏi phòng bệnh mà không quay lại lấy một lần.
Nam Dạ Tước cứ thế ngủ cho đến khi y tá thay băng cho anh ,anh mới dần dần tỉnh lại , trên tay thuốc tê vẫn còn tác dụng, cũng không cảm thấy đau. Một tay khác đặt trên hai đầu lông khẽ day day, một chút mệt nhọc dường như tan biến đi chút ít, lúc này mới đi vào phòng bệnh củaDung Ân.
Vừa Đi vào, nhưngbên trong phòng bệnh lại không có một bóng người, anh tìm đến người y tá đêm qua trông coi Dung Ân,” Người bệnh nằm ở đây đi đâu rồi?”
” Ấy, sáng sớm hình như là đã xuất viện rồi.”
Người đàn ông nghe thấy vậy, trên khuôn mặt tuấn tú không khỏi tối sầm lại, Người phụ nữ ngốc này, dám nhẫn tâm mà dời xa khỏi anh.
Nói đi, là đi luôn.






Nam Dạ Tước cầm lấy tay bị băng bó, gương mặt mình tĩnh xoay người đi ra ngoài.
Dung Ân ngồi ở trên xe taxi, trán nóng bừng, toàn thân lạnh như băng khó chịu, cô kêu tài xế tăng nhiệt độ lên một chút, nhất định là do giằng co hơn nữa đêm, bị cảm rồi.
Xe taxi dừng ở cửa khu cư xá, Dung Ân xuống xe, áo vest trắng trên vai vướng ở cửa xe rơi xuống, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng khom lưng nhặt lên đặt trên khuỷu tay.
Về đến nhà, trời vẫn còn sớm, chậu cây xương rồng trước cửa nhà đang hướng ánh mặt trời đón nắng, mỗi cái gai đều giống như lông tơ bén nhọn dựng thẳng lên, Dung Ân nhẹ nhàng mở cửa, mới vừa khép lại, một chút tiếng động như vậy cũng làm cho mẹ Dung nghe thấy, “Ân Ân, con tôi qua đi đâu? Vì sao một đêm không trở về?”
“Mẹ,” Dung Ân tiến lên, ” Một người bạn của con bị bệnh, con ở lại bệnh viện hơn nửa đêm, lúc đó trong lòng lo lắng, quên mất điện thoại cho mẹ.”
Thẩm Mặc ngồi trước giường bệnh, cũng chưa thay quần áo, vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua, trong tay đang gọt táo, thút tha thút thít đang nói gì đó, ” Hiên Ngạo, em sai rồi, sau này không bao giờ đến những chỗ như vậy nữa…”
Hiển nhiên, tối hôm qua cô đã rất sợ hãi.
Thẩm Hiên Ngạo giơ tay lên từng li từng tí, để lên đầu cô, vẻ mặt sủng nịnh, ” CÔ bé ngốc, ai ngờ đến sẽ gặp phải chuyện như vậy…”
Dung Ân đi vào, đem giỏ trái cây để ở một bên, “Thẩm Mặc, cậu về nghỉ ngơi đi, ở đây có tớ được rồi.”
“Dung Ân, ” Thẩm Mặc thấy cô đến, trong mắt càng không kìm nén được, cô bước đến hung hăng ôm lấy Dung Ân, “Trong lòng tớ vẫn còn rất sợ, tối hôm qua thiếu chút nữa đã xảy ra chuyện, hu hu hu…”
“Được rồi, không có chuyện gì nữa rồi.” Dung Ân vỗ nhẹ sau lưng cô mấy cái, “Qua rồi.”
“Dung Ân, ” Thẩm Hiên Ngạo trên đầu băng bó, ngoái đầu ra, ” Thẩm Mặc nói, ngày hôm qua, người cứu chúng ta chính là Nam Dạ Tước, cô biết anh ta sao?”
Dung Ân ngồi xuống, ” Biết, có chút giao tình.”
Thẩm Mặc cùng Thẩm Hiên Ngạo nhìn nhau, thấy cô không muốn nói nhiều, cũng không hỏi tới, Thẩm Mặc lại gần, “Thật sao, sau này tờ đơn của Tước Thức cũng không cần giành giật nữa, cậu nói xem sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc như vậy, đúng là ân nhân rồi.”
Dung Ân thấy cô còn tâm trạng nói đùa, vỗ vỗ lưng cô, ” Cậu á, vừa khóc vừa cười, hai ngày nữa giao thừa rồi, Hiên Ngạo khi nào xuất viện?”
“Bác sĩ nói không có gì đáng ngại, ở lại hai ngày là được rồi,


Snack's 1967