XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3035 lượt.

ng, nhưng anh ta không dừng lại, anh ta đã không dừng lại …”
Những người đi qua đường thỉnh thoảng đứng lại chỉ trỏ.
“Anh đi rồi … Những lúc em nhớ đến anh, em phải làm gì đây?”. Chỉ còn lại một người, nhưng không thể quên được những gì đã từng có, điều này có phải rất tàn nhẫn hay không?
“Em là Ân Ân của anh, nhưng tại sao anh lại bỏ mặc em, không quan tâm đến em lâu như vậy?”
“Việt …” !!!
Một tiếng hét bi thương dưới trời mưa, cô đơn lạnh lẽo đến tận xương tủy, cơn mưa quá lớn, không chỉ làm mờ ánh mắt cô, mà còn muốn rửa sạch hết bụi bặm trên những ký ức cô đã từng chôn giấu.
Dung Ân nằm dưới mưa, đầu gối lên cánh tay, trước mắt bỗng xuất hiện một đôi giày da nam.
Nam Dạ Tước đứng trong mưa, cả người đã ướt đẫm, anh ngồi xuống, khuôn mặt không có biểu cảm, nâng Dung Ân đứng dậy và mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực. Thực ra, lúc này Dung Ân muốn giãy giụa cũng không còn sức lực nữa.
“Rõ ràng là anh ấy đã không còn…” Dung Ân khóc nghẹn ngào.
Phía đối diện, người đàn ông kia vứt nửa điếu thuốc đang cháy dở ra ngoài cửa sổ xe ô tô, anh ta nhìn nó bị ướt nhẹp trong mưa nói: “Lái đi”.






Chọc giận Tước Thiếu
Nam Dạ Tước lái xe đến, anh lôi Dung Ân nhét vào trong, hai tay cô ôm lấy bả vai, cả người co ro dựa vào cửa kính xe ô tô, hai mắt đờ đẫn, đã không còn một chút dấu vết sự quật cường của ngày xưa.
Hai tay cầm lái của Nam Dạ Tước, bởi vì dùng sức trở nên trắng bệch, e rằng hôm nay là ngày thất bại nhất trong đời anh. Đường đường là Tước thiếu gia chưa từng mất mặt như vậy, thậm chí đến tận bây giờ người phụ nữ ngồi bên cạnh còn chưa lấy lại tinh thần.
“Diêm Việt là ai?”
Nước mưa trên người thấm ướt cả ghế, Dung Ân lấy tay lau mặt, mở cửa muốn xuống xe.
“Tôi đã nói, đêm nay tôi muốn em”.
“Anh điên rồi”. Dung Ân không tiếp tục náo loạn, nước mưa trên mặt cô đã ngấm xuống tận cổ áo: “Nếu anh muốn, chỉ cần anh ngoắc tay một cái, dạng phụ nữ nào chẳng có, tại sao anh cứ phải cắn tôi không buông như thế?”
“Cắn?” Nam Dạ Tước nheo mắt đầy nguy hiểm, cô nghĩ anh là chó sao? “Nghe cho rõ đây!” Nam Dạ Tước giữ chặt vai Dung Ân, ngữ khí ra lệnh: “Quên anh ta ngay lập tức, nếu không, cho dù anh ta còn sống, tôi cũng biến anh ta thành chết!”.
Ánh mắt lạnh lẽo khiến Dung Ân run sợ: “Phải như thế nào anh mới chịu bỏ qua cho tôi?”
“Rất đơn giản”. Nam Dạ Tước buông tay nhìn Dung Ân cười lạnh: “Chết! Thì xong hết mọi chuyện”.
Cô dường như bị rút hết sức lực, cả người ngã vào trong ghế, vẻ mặt cũng trở lại bình thản như lúc đầu, Dung Ân đã từng nếm trải không ít đau khổ từ Nam Dạ Tước, nên cô là người hiểu rõ hơn ai hết, muốn đối phó với người như Nam Dạ Tước thì không thể cứng rắn được.
“Chúng ta đang đi đâu?” Lúc Dung Ân lên tiếng, giọng nói đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nam Dạ Tước nhìn xuống tay cô, vết thương này nếu không xử lý kịp thời có thể gây nhiễm trùng, nếu về nhà gọi bác sỹ tư sẽ rất phiền phức, cách tốt nhất là tìm một bệnh viện nào gần đây để kiểm tra.
Dung Ân thấy Nam Dạ Tước không trả lời cũng không hỏi lại, cô quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dung Ân bây giờ và Dung Ân của lúc nãy là hai con người hoàn toàn khác nhau, chẳng nhẽ cô thực sự vẫn chưa quên được người đàn ông kia sao? Nghĩ đến đây, ánh mắt Nam Dạ Tước lại trở nên âm u, anh đạp mạnh chân ga, phóng nhanh về phía trước.
Đến bãi đỗ xe, Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân xuống, vẻ mặt cô có vẻ hoảng hốt, lảo đảo bị anh kéo đi thẳng.
Mùi thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện dần dần khiến Dung Ân tỉnh táo lại, Nam Dạ Tước cầm tay cô đi thẳng vào phòng khám bệnh
“Đây là bệnh viện nào?” Vừa vào cửa, Dung Ân đã trở nên căng thẳng giữ chặt tay áo Nam Dạ Tước: “Tôi không muốn gặp bác sỹ.”
Trong lòng anh vốn đang rất khó chịu, nhìn thấy bộ dạng này của cô, khiến anh càng thêm tức giận, lực ở tay không tránh khỏi tăng thêm một chút, Dung Ân gần như bị lôi vào trong phòng.
“Các người đang làm gì vậy? Không biết là phải xếp hàng sao?” Bác sỹ đẩy đẩy gọng kính, ý bảo y tá dẫn họ đi ra ngoài.
Nam Dạ Tước vòng tay ôm lấy eo Dung Ân, rồi ấn cô ngồi xuống ghế: “Đừng nhiều lời, nhanh lại đây kiểm tra vết thương trên tay cô ấy cho tôi”.
Y tá muốn tiến lên ngăn cản Nam Dạ Tước, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hung dữ của anh, chỉ có thể quay đầu về phía bác sỹ cầu cứu.
“Vén … Vén tay áo của cô ấy lên”, vị bác sỹ đã hơn năm mươi tuổi cũng không muốn trước khi về hưu còn đắc tội với ai, nữ y tá thấy thế bước lại gần định thực hiện nhưng lại bị Dung Ân giữ chặt tay: “Đây là bệnh viện nào?”
“Đây là bệnh viện Nhân Ái” Cô y tá thấy Dung Ân gặng hỏi, thuận miệng trả lời.
“Bệnh viện Nhân Ái …” Dung Ân cúi đầu, miệng lẩm bẩm, y tá vén tay áo của cô lên, định kiểm tra xem vết thương trên tay cô như thế nào.
“Không cần!” Không ngờ Dung Ân lại đứng phắt dậy, giãy mạnh tay khỏi tay nữ y tá, sức lực lớn đến nỗi khiến hồ sơ bệnh án trên bàn đều rơi cả xuống đất.
Dung Ân xoay người, mắt cá chân bị trượt, nhưng cô vẫn