Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3282 lượt.
́ch kia tạo hình kỳ mỹ, vây quanh ở ngang hông mãnh khảnh của cô, giống như là đai lưng, nhưng mặc dù vậy, nó vẫn là dây xích Nam Dạ Tước lại lấy phương thức này trói buộc tự do của cô.
Dung Ân khó có thể tin, bi phẫn cùng khuất nhục đều hiện lên ở trên khuôn mặt xinh đẹp.
Nam Dạ Tước ngồi ở trước bàn ăn, món ăn cũng đã nguội từ lâu, cơm cũng cứng, súp chưng lúc ấy không có nóng, nhất định là Vương Linh về sau xử lý.
Trên lầu truyền đến âm thanh đập đồ, anh biết Dung Ân nhất định sẽ tức giận, tâm thần mà náo loạn, nhưng anh cũng không có cách nào, chỉ còn cách nhốt cô lại.
Món ăn lạnh cùng cơm, nhai ở trong miệng, phải rất lâu mới có thể tiêu hóa, anh nghĩ tới muốn hâm nóng lòng của cô cũng như vậy.
Vương Linh đứng ở bên cạnh, “ Thiếu gia, tôi đi hâm nóng lại cho anh”
Nam Dạ Tước lắc đầu, lúc anh ăn cơm, động tác trước sau như một rất ưu nhã, thức ăn rất nhiều, anh rất thích ăn thịt kho tàu cá chép, trứng chiên cà chua do Dung Ân thường làm.
Ầm—
Vương Linh bất an nhìn trên lầu.
Thịt bằm, màu sắc vẫn ngon như cũ, nước sốt cà chua cũng vừa đúng.
Nam Dạ Tước ăn hết một chén cơm, cũng không lâu lắm, cũng đủ lắp dạ dày anh, trán bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh.
Món ăn đẹp mắt, mùi vị ngon miệng, nhưng dù sao cũng là lạnh.
Anh ăn đồ ăn nguội, dạ dày tự nhiên sẽ bị chịu tội.
Hai tay anh đan nhau, chống trên trán của mình, Vương Linh đứng ở cách đó không xa, có thể nhìn thấy người đàn ông môi mỏng mân lên, mắt phượng thâm thúy nhìn chằm chằm vào thức ăn trên bàn, mà sững sờ, không biết là suy nghĩ cái gì.
Cho dù là kẻ ngu cũng biết chuyện, Nam Dạ Tước cũng sẽ không thể không rõ ràng, chẳng qua là, Dung Ân tự mình làm thức ăn, hơn nữa lại là vì anh mà chuẩn bị.
Cách họ ở bên nhau, chính là hành hạ lẫn nhau, em hành hạ tôi 1 phân, tôi hành hạ em một tấc. (đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ)
Những gì có thể đập Dung Ân cũng đập phá hết, sợi xích bạch kim kia rất dài, cô ít nhất có thể đi vào phòng vệ sinh, ra đến tận ban công, nhưng chỉ là không ra khỏi được căn phòng này.
Cô chán chường ngồi trên giường, cho đến bây giờ, cô cũng không tin Nam Dạ Tước có thể dùng cách này nhốt cô lại.
Dung Ân mặc đồ ngủ, sợi xích kia tha trên mặt đất, một đầu bị quần áo che lại, không nhìn thấy.
Mặc dù như vậy, cửa phòng vẫn bị Nam Dạ Tước khóa lại.
“Em nói gì cũng vô dụng, Diêm Thủ Nghị hại chết con của chúng ta, tôi muốn để cho hắn trả giá thật đắt, Diêm Việt đoạt mất em, tôi muốn để cho hắn chết! ” Nam Dạ Tước ánh mắt đen tối, sắc mặt kinh người, giống như là sứ giả của địa ngục.
Dung Ân vẻ mặt ngơ ngẩn, “Con… Làm sao anh biết?”
“Em tính giấu giếm tôi bao lâu? Đem toàn bộ sai lầm ôm vào người mình, Dung Ân, đúng, em làm rất tốt, ” Nam Dạ Tước vươn ra hai tay, kềm ở hai vai của cô, “Tôi cho em biết, con mất đi là lỗi của em, em ban đầu đuổi theo ai? Diêm Việt sao? Vậy là em đã sớm biết có hai Diêm Việt? ” anh liên tiếp hỏi ngược lại, “Em vì đuổi theo hắn, ngay cả con trong bụng cũng có thể không để ý, em nói không sai, là em hại chết nó, khoản nợ này, cái mạng này, tôi cũng muốn ghi tạc trên đầu Diêm Việt!”
“Anh là đồ điên! ” Dung Ân dùng sức muốn tránh ra, lại bị Nam Dạ Tước càng nắm càng chặc, “Đứa bé này, là anh không muốn, anh nếu sớm biết …, nó sớm đã không còn rồi…”
“Dung Ân, tôi không có chính miệng nói cho em biết tôi không muốn, hiện tại tôi muốn, em có thể đưa trả lại cho tôi ư, có thể sao? ! ” Nam Dạ Tước hai tay dùng sức, đem Dung Ân vứt ngã xuống giường, cô đầu váng mắt hoa, giãy dụa thật lâu bò không dậy nổi.
“Chúng ta làm sao biến thành như vậy, ” sợi tóc thật dài tán ở trên mặt Dung Ân, thấy không rõ thần sắc của cô, chỉ có thể trông thấy ánh mắt kia hỗn độn, “Rõ ràng chẳng qua là giao dịch mà thôi, sai ở đâu chứ…”
“Tôi hỏi em một lần cuối, em lựa chọn Diêm Việt, hay là bên cạnh tôi.”
“Tôi sẽ không bỏ lại anh ấy, sẽ không! ” biết rất rõ ràng như vậy sẽ chọc giận anh, nhưng Dung Ân vẫn nói ra lời nói thật, Diêm Việt không thể rời bỏ cô, cô muốn đi ra ngoài, muốn rời đi nơi này.
“Vậy chúng ta cùng chờ xem, ai kiên nhẫn tốt hơn, thủ đoạn của ai có thể làm cho đối phương cúi đầu trước.”
“Anh đến tột cùng muốn làm cái gì? ” Dung Ân bò dậy, hai tay kéo cánh tay Nam Dạ Tước , “Nếu anh dám động tới anh ấy, tôi sẽ hận anh, hận chết anh.”
“Em hận sao, hận đến chết mới thôi, tôi không sợ.”
“Tại sao? ” Dung Ân khàn giọng, “Anh tại sao phải đối với tôi như vậy?”
Nam Dạ Tước mi mắt cụp xuống, mắt của anh lông mi rất dày, mắt phượng hẹp dài giơ lên, tròng mắt bỗng nhiên liền giống như là một vũng đầm sâu chiếm lấy cô, hang sâu cuồng quyến, lôi kéo cô cùng nhau rơi xuống dưới , “Tại sao? ” khóe miệng người đàn ông giương nhẹ, nhưng có khổ sở tràn ra, “Bởi vì tôi yêu em, Dung Ân, tôi yêu em!”
Anh gào thét bật thốt lên, cô không nhìn r