Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3039 lượt.

thầm, chiếm được và không chiếm được, ở trong lòng người đàn ông rất khác biệt.
Về đến nhà, ở bên mẹ vẫn là hạnh phúc nhất, ăn qua loa một bát mỳ tôm cũng chẳng kém gì những bữa ăn thịnh soạn bên ngoài.
Sống yên ổn mấy ngày, cuộc sống không bị Nam Dạ Tước quấy rầy trở nên dễ chịu hơn.
Trong văn phòng, ai cũng đang làm việc của mình, Hạ Phi Vũ mặc bộ trang phục công sở, khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ nói: “Mọi người hãy hoàn thành nốt công việc của mình để sáng mai họp, chiều nay tôi phải đi dự buổi họp báo của Tập đoàn Viễn Thiệp, không ai được phép ngồi chơi lúc tôi không có ở đây”.
“Trưởng phòng Hạ, chị cứ yên tâm …” Các nhân viên đồng loạt lên tiếng.
Ánh mắt đang đọc tài liệu của Dung Ân dừng lại, Tập đoàn Viễn Thiệp?
“Trưởng phòng Hạ?” Trước khi Hạ Phi Vũ ra khỏi cửa Dung Ân đứng lên gọi: “Cô có biết tại sao Tập đoàn Viễn Thiệp lại tổ chức buổi họp báo không?”.
Hạ Phi Vũ xoay người, dò xét nhìn Dung Ân một lượt: “Nghe nói là Tập đoàn muốn đổi chủ, do người thừa kế đời sau tiếp quản”.
Nhà họ Diêm, chỉ có duy nhất một người con trai!






Lạnh lùng gặp lại
Vẻ mặt Dung Ân chấn động, cô không giữ nổi bình tĩnh chống tay vào mép bàn run run hỏi: “Vậy… Cô có biết người đó là ai không?”
Nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người, các đồng nghiệp đều ngẩng đầu lên, họ bắt đầu xúm lại bàn tán: “Chẳng lẽ, lại sắp có ý đồ với người của Viễn Thiệp…”
“Thật không ngờ…”
“Hừ!!”
“Lý Hủy, cậu không hiểu, hôm nay tớ nhất định phải nhìn thấy người đó”. Nếu anh ấy thật sự là Diêm Việt, cô có rất nhiều điều muốn nói, muốn hỏi anh.
“Ân Ân cậu cứ từ từ đã”. Lý Hủy vỗ vai cô hạ giọng nói: “Loại giấy mời như thế này Phòng Hành chính cũng có, cấp trên cũng có nhiều người không thích tham gia những hoạt động kiểu này, để tớ đi hỏi, nếu Phòng Hành chính còn, tớ sẽ xin giúp cô”.
“Thật sao?”
“Thật, dù sao cũng không có ai biết, chỉ cần cô đừng gây ra chuyện gì ở đó là được”.
Quả nhiên Lý Hủy quen biết rất rộng, chưa đến mười phút cô ấy đã lấy được thiệp mời: “Đây này, dù sao công việc của cấp trên rất bận rộn, thời gian lại quý giá, nên họ cũng thường cử nhân viên đến tham dự thay. Đúng rồi, Ân Ân … Trông cậu như thế này tớ cảm thấy rất lo lắng, hay là để tớ đưa cậu đi?”
“Không cần đâu, tớ không sao”. Dung Ân cầm chặt tấm thiệp mời trong tay: “Cậu đừng lo lắng, tớ đi đây”.
Dựa vào địa chỉ trên tấm thiệp, Dung Ân gọi tắc xi tới đó. Lúc đến nơi cả căn phòng đã chật kín người, nhân viên lễ tân tươi cười thân thiện nói: “Vị trí của Nghiêm Tước là ở hàng ghế đầu tiên, để tôi dẫn cô đến đó”.
“Ôi, không cần”. Dung Ân đứng ở cửa: “Để tôi tự đi là được rồi”.
Vừa bước vào, Dung Ân đã nhìn thấy Nam Dạ Tước và Hạ Phi Vũ đang ngồi cạnh nhau trên hàng ghế đầu, bên cạnh họ còn có mấy người quản lý cấp cao khác. Dung Ân tìm một vị trí kín đáo ngồi xuống. Cô cố gắng không để mình bị phát hiện.
Đúng giờ, buổi họp báo bắt đầu, mãi đến khi cả căn phòng vỗ tay ầm ầm, Dung Ân mới định thần lại. Một loạt các nghi thức dài dòng, đầu tiên là phát biểu của các thành viên trong Hội đồng quản trị. Dung Ân biết, người đàn ông trung niên ngồi ở chính giữa trên kia là bố của Diêm Việt, Diêm Thủ Nghị.
Thời gian nêu câu hỏi của các phóng viên trôi qua vừa tẻ nhạt, lại buồn chán.
Một tay Nam Dạ Tước chống lên trán, thần sắc có chút không kiên nhẫn.
“Chẳng phải anh ghét nhất là những hoạt động kiểu này sao? Em cứ tưởng anh sẽ không tham dự”. Hạ Phi Vũ nghiêng người đến gần Nam Dạ Tước ghé vào tai anh nói nhỏ.
Ma mới muốn đến những nơi như thế này, Nam Dạ Tước khoanh hai tay trước ngực, trên khuôn mặt đẹp trai hoàn hảo, sự kiên nhẫn đã sắp hết: “Anh muốn biết tân Tổng Giám đốc của Tập đoàn Viễn Thiệp sẽ có bộ dạng như thế nào”
Đây là điều duy nhất khiến anh cảm thấy hứng thú.
Hạ Phi Vũ nhớ lại vẻ khác thường của Dung Ân lúc trước, kết hợp với câu trả lời của Nam Dạ Tước là có thể đoán ra được. Vẻ mặt cô ta tối sầm, ngồi thẳng người lên.
“Kính thưa quý vị, sau đây, tôi xin giới thiệu tân Tổng Giám đốc của Tập đoàn Viễn Thiệp, ngài Diêm Việt!”
Trong nháy mắt, tất cả đèn trong khán phòng đều tập trung đến một vị trí. Dung Ân lo lắng nhìn về phía cửa ra vào trên sân khấu. Nam Dạ Tước lúc này cũng đã cao ngạo ngẩng đầu lên.
Một người đàn ông mặc âu phục còn rất trẻ xuất hiện, khuôn mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, mái tóc ngắn màu đen khiến tinh thần anh ta càng thêm phấn chấn. Anh ta đi đến chỗ Diêm Thủ Nghị trong vòng vây của mấy vệ sĩ, ánh sáng máy chụp ảnh lóe lên liên tục, mỗi một biểu hiện của anh ta đều được ghi lại.
“Xin chào các vị phóng viên bằng hữu, tôi là Diêm Việt, tân Tổng Giám đốc của Tập đoàn Viễn Thiệp”.
Chỗ ngồi của Nam Dạ Tước có thể quan sát được tốt nhất, sau khi nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của anh ta, vẻ mặt điềm tĩnh của Nam Dạ Tước có chút biến hóa, anh thản nhiên theo dõi tiếp những hoạt động sau đó của buổi họp báo.
Khuôn mặt kia không phải là Diêm Việt. Dung Ân ngồi ở hàng ghế sau, tâ


XtGem Forum catalog