Tác giả: Thánh Yêu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1343152
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3152 lượt.
ở, hiện tại người ta cũng đã chết rồi, cháu tôi nếu thật vừa ý cô, mới thật là xúi quẩy…”
Mẹ Dung tức run, Dung Ân không muốn cải nhau với người khác ở đây, “ Mẹ, về thôi, đầu con đau quá.”
Lý Huỷ dìu cô lên lầu, đi qua chổ rẻ, cô cúi người ra khỏi lan can, nói với người phụ nữ đang nhặt túi rác lên, “Bác gái, trong nhà bác có tiền, sao lại phải ở nơi như thế này, khu nhà giàu ở thành phố Bạch Sa này còn rất nhiều, con gái của bác chỉ lo hưởng phúc một mình, tỏ vẻ cái gì…”
“Cô, cô con nhóc này—“
Tâm tình Lý Huỷ nhất thời tốt lên, “ Bác gái, sau này bác cũng đừng nhường nhìn bà ta, có một vài người tự dẫm lên mặt mũi của mình, người ta tôn trong mình cứ nghĩ là người ta yếu thế, nên mới có thể kiêu ngạo như vậy.”
Về đến nhà, Lý Huỷ vẫn ríu ra ríu rít, cô ấy chính là như vậy, miệng không buông ta người khác.
Dung Ân nằm dài trên giường, “ Mình nghe riết quen rồi.”
“Nếu không phải thấy bà ta lớn tưởi, mình nhất định sẽ tranh cãi với bà ta đến cùng…” Lý Huỷ kéo chăn đắp cho Dung Ân, Mẹ Dung đemt úi chườm nóng đặt ở trong chăn cô.
“Mẹ ấy à, chỉ cần một cuống sống yên ổn là được rồi, tranh cãi một chút, ồn ào một chút cũng chẳng sao, như con hôm nay thật làm mẹ chết khiếp.” Lòng mẹ Dung vẫn còn lo sợ, lúc nhận được điện thoại hai chân lạnh như băng, đến giờ vẫn chưa khôi phục.
“Mẹ, con đã không sao rồi mà.”
“Dì à, dì đi ngủ trước đi, Ân Ân truyền nước cả ngày cũng mệt rồi, dì đừng lo nữa, cậu ấy không sao rồi.” Lý Huỷ khuyên mãi mẹ Dung mới trở lại phòng.
“Huỷ, cậu cũng về đi, ngày mai còn đi làm đó.”
“Mình ở lại cùng cậu một chút nữa.”
“Thật không có sao đâu, cậu về mình liền đi ngủ, cũng không còn sớm, đừng làm mình lo lắng.”
“Được rồi,” Lý Huỷ cầm lấy túi xách bên cạnh, “ Cậu nghỉ ngơi đi, ngày mai mình lại đến thăm cậu.” Lúc cô đi ra ngoài, đóng cửa lại, yên lặng lại khôi phục đến đáng sợ, Dung Ân tựa vào gối, mặc dù động tác Lý Huỷ rất nhẹ, nhưng cô vẫn có thể nghe thấy tiếng cô ấy đang thay dép ở cửa. Dung Ân nhắm mắt lại, nhưng vẫn lăn lộn khó ngủ.
Chiếc nhẫn của Nam Dạ Tước đã mất, lúc xảy ra tai nạn, cô còn nắm chặt nó trong lòng bàn tay, nhưng khi tỉnh lại đã thấy không còn tăm hơi.
Lúc cảnh sát tới lấy khẩu cung, cô có hỏi qua, nhưng không ai nhìn thấy chiếc nhẫn đó.
Lòng Dung Ân căng thẳng, những chuyện kì lạ trong đầu gom lại một chỗ, làm cô cảm thấy không thể không tưởng tượng được.
Điện thoại di động đột nhiên vang lên, âm thanh bén nhọn trong không gian nhỏ hẹp truyền ra, cô nhấc người dậy, tay phải vừa muốn lấy túi xách trên đầu giường, động tác của cô liền cứng đờ.
Cổ họng Dung Ân hoảng sợ nuốt xuống, cô nhanh chóng lùi về trên giường, kéo chăn cao đến đỉnh đầu. Tiếng chuông kia nối tiếp nhau kéo đến, rất kiên nhẫn.
Dung Ân bịt hai tai lại nhưng tiếng chuông vẫn cứ vang vọng khắp, cô co rúc người lại, cảm giác dường như có người đang từng bước tiến tới, sợ hãi giống như là dây leo bò đến bộ ngực cô, trái tim đập loạn nhịp, dường như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Cái điện thoại này, là Nam Dạ Tước tặng.
Chỉ có hắn mới có thể gọi được.
Dung Ân vẫn chưa vứt nó, có đôi khi sẽ lấy điện thoại ra sạc pin, rồi lại bỏ vào ngăn tủ.
Về phía Nam Dạ Tước, cũng không nghĩ sẽ gọi được.
Dung Ân do dự hồi lâu, lúc này mới lấy lại dũng khí, kéo ngăn kéo ra cầm lấy điện thoại.
Phía trên hiện lên một số điện thoại lạ. Ngón tay cái của cô vuốt nhẹ màn hình, lúc chạm vào nút trả lời, dùng sức rất lớn, bàn phím phát ra âm thanh bén nhọn kéo dài.
Dung Ân hít một hơi, tay phải run rẩy đưa điện thoại đến bên tai, “ Alo?”
Bên kia không có chút nào đáp lại, nhưng đúng là đang kết nối, cô mơ hồ có thể nghe thấy tiếng thở dốc rất nhỏ.
Dung Ân nắm chặt điện thoại di động, sau một hồi, mới nghe được tiếng của mình từ trong miệng nói ra, “Ai vậy?”
Trong không gian yên tĩnh quỷ dị, mỗi cái âm cuối thở dốc cũng chấn vào màng nhĩ Dung Ân. Ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thần sắc trở nên thanh thản, “Nam Dạ Tước, có phải anh hay không, có phải hay không? “—— cô lấy can đảm duy nhất to gan suy đoán, chiếc nhẫn kia là vật hắn luôn mang bên mình, cú điện thoại này cũng chỉ có hắn biết số, “Anh không chết phải không?”
Trong đêm tối, người đàn ông chỉ là nhếch môi một chút, độ cong khóe miệng có chút lạnh lùng cùng giễu cợt, hắn không có chết, cô hẳn là thất vọng cực độ?
Dung Ân thấy bên kia không nói lời nào, cũng không có cúp điện thoại, con ngươi cô ảm đạm vụt qua giống như ngọn lửa nhen nhóm, tràn ra chút hi vọng phức tạp nào đó, cô dồn dập hỏi tới, “Đêm đó người Dạ Dạ nhìn thấy là anh, xe của tôi gặp nạn cũng là anh, Nam Dạ Tước…”
Hai đầu lông mày anh khép lại trở nên ngưng trọng, nhưng nếu anh thật sự có thể làm được như vậy…, cũng sẽ không hung hăng cho A Nguyên một cái tát khi hắn thiếu chút nữa lấy mạng của cô, cô gái này tàn nhẫn như thế nào anh đã được chứng kiến. Ban đầu thời điểm lấy đi CD cũng không chút do dự, nhưng là đổi lại