Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ám Dục (18+)

Ám Dục (18+)

Tác giả: Thánh Yêu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1343106

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3106 lượt.

ế nào sao?”
Trong phòng còn có hai bệnh nhân xếp hàng phía trước, y tá nhận thẻ khám bệnh từ tay anh, “Chờ một chút.”
Nam Dạ Tước lấy ví ra, rút tiền mặt để lên trên mặt bàn, “Tôi mua số này, cầm tiền rồi đi mau, đừng chọc điên tôi.”
Vốn dĩ trong phòng khám bệnh này đều là những người bệnh thấp cổ bé họng, ai có thể nhìn thấy xấp tiền dày thế kia mà không động lòng, người bệnh đang ngồi cho bác sĩ khám liền đứng dậy, nhanh tay cầm lấy tiền, “Được được, các vị cứ khám trước, tôi nhiều lắm là đi lấy số khác.”
“A…mấy người này…” Y tá há trợn mắt há mồm, Nam Dạ Tước sau khi đuổi mấy người ra liền đóng cửa phòng lại.
Bác sĩ đơn giản chỉ hỏi tình hình, lấy một chiếc cốc nhỏ bên cạnh ý bảo Dung Ân há mồm ra, ông ta đại khái là có thể nhìn thấy vị trí chiếc xương cá kia bị mắc, bác sĩ nhàn nhã cầm một chiếc nhíp nhỏ bằng inox.
Tay ông ta giữ chặt cằm Dung Ân, hai tay cô khẩn trương nắm thành quyền đặt trên đầu gối, khi chiếc nhíp kia đi vào, hai tay Dung Ân nắm chặt quần, bác sĩ tìm được vi trí, “Mắc hơi sâu, kiên nhẫn chút, gắp ra sẽ xước vào cuống họng, sẽ hơi đau.”Nam Dạ Tước nghe thấy thế, liền ngồi xuống bên cạnh Dung Ân, bàn tay to lớn của anh hướng tới nắm gọn lấy bàn tay bé nhỏ của Dung Ân, lúc này mới phát hiện cả lòng bàn tay cô đều ướt đẫm.






Dung Ân cầm chặt lấy tay anh, thon dài, từng đốt rõ ràng. Lúc lấy xương cá ra đã để lại một vết xước trong cuống họng, cô đau đến nắm chặt ngón tay Nam Dạ Tước, bác sĩ rút cái nhíp ra, còn có thể thấy rõ trên xương cá có dính máu.
“Tốt rồi, uống chút thuốc kháng sinh là sẽ không sao.”
Dung Ân nuốt nước bọt, tuy rằng vẫn rất đau nhưng cảm giác đau so với lúc bị hóc xương cá khá hơn nhiều.
“Cảm ơn bác sĩ.”
Y tá liếc mắt nhìn hai người một cái, mở cửa phòng ra, những bệnh nhân đang đợi bên ngoài liền lục đục đi vào, Nam Dạ Tước kéo tay Dung Ân lôi cô ra ngoài, bàn tay nhỏ bé của cô yên bình nằm trong bàn tay to lớn của người đàn ông, mười ngón tay đan vào nhau, trong mắt người khác, như thế nào cũng là một đôi trời sinh.
“Cô làm cái gì vậy, nếu không đi ra ngoài tôi sẽ gọi người…”
Dung Ái xoay người, hai tay khoanh trước ngực, mắt cao ngạo nheo lại, đôi môi đánh một lớp son tinh tế, đứng ở kia, nhìn chói mắt, “Cô gọi đi, trước khi gọi tốt nhất nên biết rõ tôi là ai, còn nữa tên tôi không phải là ai, tôi là Dung ÁiÁi.”
Vương Linh không quan tâm là cái gì ai hay là Dung Ái. “Mời cô đi ra ngoài.”
Khóe mắt cô gái cong lên, cô ta từ thảm đi về phía cầu thang, Vương Linh đã trở lại phòng khách gọi điện cho Nam Dạ Tước, “Alo, cậu chủ…”
Dung Ái đi lên cầu thang, bên này Vương Linh đang nói tình hình cho Nam Dạ Tước biết, “Cô ta nói, cô ta là Dung Ái.”
Nam Dạ Tước yên lặng một lát, “Tôi sẽ về ngay.”
Phòng ngủ trên tầng hai truyền đến âm thanh của TV, Dung Ân lấy vỏ gối ra phơi nắng, cô mặc quần áo ở nhà màu hồng nhạt, mái tóc dài ở phía sau, buộc đơn giản lại thành đuôi ngựa, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ sát đất chiếu lên từng sợi tóc của Dung Ân, làm toàn thân cô tỏa ra một loại cảm giác an tường. Dung Ái đi tới cửa, nhìn gương mặt nghiêng của cô, liền nhận ra
Dung Ân thay drap, quay đầu, liền nhìn thấy một người phụ nữ nghênh ngang đứng ở cửa.
Cô liền đứng thẳng dậy, “Cô là ai?”
“Cô là ai?” vẻ mặt Dung Ái xấc láo, hai chân thon dài mặc một chiếc quần tất màu đen tinh tế, mái tóc xoăn lọn to tạo nên sự gợi cảm không phù hợp với lứa tuổi.
Vương Linh đã đuổi theo lên tầng hai, cô cẩn thận đi tới, “Vị tiểu thư này, ông chủ dặn cô xuống nhà chờ, anh ấy sẽ về ngay.”
Dung Ái dựa vào cửa không hề di chuyển, “Đây chẳng khác gì nhà tôi, vì sao tôi phải xuống dưới chờ,” cô ta đứng dậy, đi đến trước mặt Dung Ân, tầm mắt quan sát một lượt, A Nguyên nói không hề sai, Nam Dạ Tước quả nhiên ở đây cùng cô ta, “Tôi hỏi cô,khi cô đem chiếc đĩa CD kia giao cho người khác, cảm thấy như thế nào?”
Dung Ân trợn tròn mắt lên, quay mặt đi, thiếu chút nữa chạm vào mặt cô ta, mắt Dung Ái hiện lên ý cười, ánh mắt cũng rất lạnh, tràn đầy khinh thường cùng lo lắng, “Đừng tưởng rằng bây giờ anh ấy không làm gì cô, cô có thể thở phào nhẹ nhõm, không đơn giản như thế đâu.”
Dung Ân cầm một góc chăn trong tay, “Cuộc điện thoại lần trước, là cô gọi?”
Cô gái sửng sốt, nhưng không hề phủ nhận, “Tôi chỉ cảnh cáo cô mà thôi, thật không ngờ lá gan của cô cũng lớn thật, còn dám ở lại đây, nếu ngoan ngoãn rời đi, ít nhất cũng có thể bảo đảm được sự an toàn của mình…”
Việc này một khi để Sở Mộ biết, Dung Ân sẽ gặp rắc tối lớn.
“Tôi có đi hay không là việc của tôi, không cần cô tốt bụng nhắc nhở,” Dung Ân xoay người, đứng đối diện với cô ta, “Nếu cô đợi anh ta, thì xuống dưới tầng đợi đi.”
“Cô dựa vào cái gì…”
“Dung Ái,” Nam Dạ Tước vốn đang trên đường trở về, nhận được điện thoại của Vương Linh, tất nhiên sẽ tăng tốc, “Sao em lại đến đây?”
“Tước, anh để em một mình trong căn nhà rộng lớn, đi đâu cũng không nói cho em biết, em sợ, không ngủ được…tất nhiên sẽ đến đ