Tác giả: Ni Mạt Tiểu Ngư
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/809 lượt.
trong phim truyền hình, khiến người xem đau lòng.
“Anh nói thử tôi nghe xem, từ lúc nào tính bủn xỉn đã lan sang cả tinh thần của anh vậy?” Giọng nói bực bội, còn nhắc tới tính “bủn xỉn” của Doanh Thiệu Kiệt, Tô Duyệt Duyệt bước lại phía sau, muốn cầm lấy hành lý của anh, bàn tay nắm vào chính giữa cổ tay anh. Anh sững người, quay lại nhìn cô, đường hành lang dài rộng bỗng chốc trở nên chật hẹp, tình thế đột ngột chuyển từ trạng thái độc thoại của Tô Duyệt Duyệt sang nhìn nhau im lặng.
Một giây, hai giây, ba giây…
Nhiệt độ bắt đầu tăng lên, từ hai sáu độ loáng cái đã vượt qua ba mươi bảy độ, rồi bốn mươi độ, dần dần nóng hơn…
Hai bóng người chẳng khác gì hiện tượng nguyệt thực, hướng đi dần dần trùng khớp…
“Này! Đừng có làm liều!” Vào đúng lúc chiếc bóng dài che phủ bóng ngắn, Tô Duyệt Duyệt bỗng giáng một cú đấm vào ngực anh, khiến dũng khí đang bốc lên hừng hực đột ngột bắn dội trở về tim.
Nuốt nước bọt, cô gái lùi nhanh vào phòng tắm, khóa chặt cửa phòng, xối nước rửa sạch mặt. Doanh Thiệu Kiệt ngồi ở mép giường, anh không có lý do rời khỏi đó, chỉ là vô tình nhìn vào buồng tắm, qua khe hở mười centimét, vừa hay thấy cô đã rửa mặt xong, ướt nhoèn nhìn ra phía ngoài.
Bức bách, vẫn là bức bách nhưng ngoài bức bách, dường như có một chút cảm giác khác lạ.
Một tiếng sau đó, hai người không nói câu nào, chỉ lần lượt đi tắm gội, tới khi cùng nằm trên giường, Tô Duyệt Duyệt mới lôi hết khăn tắm, khăn mặt ra ngăn thành một đường ở giữa, tiện thể, sai Doanh Thiệu Kiệt lấy chăn dự phòng ở trong tủ, như vậy mỗi người một chăn, đã chính thức ở hai bên riêng biệt.
“Đường khăn mặt” kia khiến anh nhớ tới “đường ranh giới” thời học sinh, lâu rồi chưa thấy. Tô Duyệt Duyệt lôi tất cả mọi thứ có thể xếp chồng được đặt lên trên “đường ranh giới”, nói rõ ràng, rành mạch vớiDoanh Thiệu Kiệt: “Tôi nói cho anh biết, buổi tối bên tôi tôi ngủ, bên anh anh ngủ, anh mà giở trò gì với tôi, tôi sẽ dùng thứ này nện anh đấy.”
Cô lắc lắc chiếc đèn pin trong tay, làm bộ dạng “không được xâm phạm lãnh thổ của nhau”, đe dọaDoanh Thiệu Kiệt. Anh buông hai tay, chui vào trong chăn, tắt đèn ở đầu giường chỗ mình rồi nhắm mắt lại.
Tô Duyệt Duyệt nhìn về phía anh hồi lâu, thấy không có động tĩnh gì mới chui vào chăn, ôm chặt chiếc đèn pin trong mình như ôm một đứa bé.
Nhưng đêm đã khuya, người dường như rất khó ngủ.
“Này, anh ngủ chưa?” Cô thử hỏi dò.
“Sắp, sắp rồi.”
“Đợi anh ngủ rồi, tôi mới ngủ,” Cô nói thêm một câu.
“Ồ!”
“Đúng rồi, hôm nay tôi nhìn thấy trên bàn Emma có cuốn tạp chí tâm lý học, trang đầu có đề cập tới bệnh nói lắp có thể chữa trị…” Cô nói ra lời này là muốn thông báo cho anh biết bệnh nói lắp có thể chữa khỏi, xem ra theo cô, Doanh Thiệu Kiệt nói lắp ắt hẳn là ảnh hướng bởi “căn bệnh keo kiệt” của anh ta. Nói một thôi một hồi, vẫn không thấy đối phương có phản ứng, cô quay mặt sang nhìn, chắc chắn đối phương đã ngủ mới yên tâm thiếp đi, trong lòng vẫn ôm chặt chiếc đèn pin.
Giám đốc “dự án lớn” xuất hiện
Sáng sớm hôm sau, Doanh Thiệu Kiệt ngủ không ngon giấc, bởi lẽ luôn cảm thấy lưng mình đè lên vật gì đó, tỉnh dậy mới phát hiện, hóa ra Tô Duyệt Duyệtđã vượt “đường ranh giới”, nằm sang phía bên anh, chiếc đèn pin ôm chặt trong tay không biết vì sao đã nằm gọn lỏn dưới lưng anh. Bắt được “hung khí” nhưng lại bị hớp hồn bởi tư thế ngủ như trẻ con của cô.
Tay đặt ở khóe miệng, người cuộn tròn lại, tâm lý học gọi tư thế ngủ này là thiếu cảm giác an toàn. Tuy vẻ mặt cô lạc quan, kiên định nhưng trong lòng lại khao khát có người bảo vệ. Đèn pin ư? Doanh Thiệu Kiệt dở khóc dở cười nhìn “vũ khí phòng vệ” của cô, bất giác cảm thấy cô thật đáng yêu.
Khi rời đi, Doanh Thiệu Kiệt có vẻ quyến luyến, không muốn quấy rầy giấc ngủ của cô, không muốn làm kinh động tới cô, anh chỉ lặng lẽ xách hành lý, ăn sáng xong thì đi thẳng ra sân bay.
Tô Duyệt Duyệt tỉnh dậy, phát hiện thấy mình nằm chòi sang bên phía đối phương, bất giác nhảy dựng khỏi giường, ngó xung quanh tìm Doanh Thiệu Kiệt, lúc này mới phát hiện thấy anh không ở trong phòng, trên bàn có một tờ giấy ghi lại lời nhắn, nói rằng anh ra sân bay, dặn cô nhớ thứ Sáu đừng quên trả tiền phòng. Tô Duyệt Duyệt đứng chống nạnh, chửi rủa anh đúng là đồ keo kiệt, chiếm cứ giường của cô, lại còn bắt cô trả tiền phòng nữa chứ.
Cô không dễ biểu đạt nổi tức giận của mình, giận anh như vậy không được, giận anh thế kia cũng không xong, cuối cùng, nhìn về phía hành lang đêm qua họ đã suýt hôn nhau, tim bỗng đập dữ dội.
“Vậy cô cứ vui vẻ nhé, tôi đi họp đây.”
“Vâng.”
Tô Duyệt Duyệt đang chờ đợi người đàn ông ở đầu dây bên kia nói thêm dăm ba câu nữa nhưng đối phương đã vội vàng dập máy. Chỉ nghe thấy tiếng Emma đứng bên cạnh giễu cợt: “Sao thế? Anh ta tới đốc thúc, giám sát công biệc của cô hay của tôi?”
“À, có lẽ không nhìn thấy chúng ta nên mới hỏi thăm thôi.”
“Vậy à?”
Emma cười thầm, sự đốc thúc giám sát của anh ta e rằng đã quá muộn, việc cần làm cô đã làm xo