Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342205

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2205 lượt.

nói xong cười cười thì một trận ho kéo tới.
An An đưa tay vỗ vỗ lưng của Uông Thanh Mạch: “Tại sao không cẩn thận? Hiện giờ là cuối tháng chín rồi, nhiệt độ trong ngày sáng chiều chênh lệch rất lớn, anh ngồi xe không biết đóng cửa sổ lại sao?”
“Lúc ấy cảm thấy rất mát mẻ khoan khoái. Ai ngờ lại bị như vậy.”
Uông Thanh Mạch lên lầu vào phòng sách. An An trở về phòng ngủ thay bộ quần áo. Khi trở ra thì Uông Thanh Mạch lại đang nói chuyện trên điện thoại.
An An tiến vào trong phòng sách, chọt chọt eo của Uông Thanh Mạch. Ngay sau đó, đang nói chuyện trên điện thoại, người kia kéo cô ngã vào lòng
An An đói bụng, Uông Thanh Mạch nói điện thoại xong thì hai người ra khỏi nhà. Không lái xe, Uông Thanh Mạch ngang nhiên nắm bàn tay nhỏ bé của An An, thong dong đi ra khỏi nhà.
Đi ngang qua phòng tiêu thụ, thấy Mang Quả và Mậu Ninh đang đứng trước cửa, An An kéo tay Uông Thanh Mạch đi tới. Thừa dịp Mang Quả không chú ý, An An nhảy ra. Mang Quả bị hù, sợ quá kêu thét lên, né tránh.
Mậu Ninh mím môi lại, nhìn về hướng Uông Thanh Mạch, mà tầm mắt của người kia thì vẫn dính chặt trên người của An An, không thèm liếc mắt nhìn cô, dù chỉ một lần. ₰lê₰quý₰đôn₰ Mậu Ninh cắn cắn môi, có chút mất tự nhiên.
Hai người sóng vai nhau tìm một nhà hàng đi vào. Có người đang ăn tối nhận ra Uông Thanh Mạch, nhưng Uông Thanh Mạch chỉ gật đầu coi như là chào hỏi.
An An hơi nghiêng người về phía trước, nhỏ giọng hỏi: “Ai vậy?”
“Phó chỉ huy trung đoàn pháo binh. Em không biết đâu.” Uông Thanh Mạch múc cho An An một chén cơm, vừa nói dứt lời lại bắt đầu ho khan.
An An vội vàng đưa ly nước của mình cho anh: “Uống mau đi, đè áp xuống. Anh lại không mặc quần áo ấm vào! Lát nữa anh khoác áo quân trang vào, tôi nhớ trong xe anh có một cái đó.”
“Ho không phải là chuyện lớn gì.”
Hai người ăn cơm xong chuẩn bị tính tiền thì phục vụ cho biết khách ở bàn số 7 đã thanh toán hết rồi. Uông Thanh Mạch không nói gì hết, hai người đi bộ trở lại biệt thự.
Buổi tối, Uông Thanh Mạch nhận được một cú điện thoại liền bỏ đi, có lẽ sẽ không trở lại. An An sợ anh bị cảm lạnh, đặc biệt dặn dò vài câu.
Ngài hôm sau An An đi làm, tiếp đãi một vị khách hàng. Người khách này khoảng 27, 28 tuổi, giọng nói Bắc Kinh, tóc quăn màu hạt dẻ. An An nhíu mày, từ sau vụ tóc dài như sóng biển, tự nhiên trong đầu An An có dị ứng với loại tóc quăn này. Nhưng khách hàng thì hết cách thôi, người ta tới liền nhìn trúng cô, cô không biết tránh né làm sao.
Ở bàn cát, thấy người khách nhìn nhìn hình của những căn hộ, An An hiểu thêm một chút về yêu cầu của đối phương. Cô giới thiều vài căn hộ, người phụ nữ vui vẻ gật gật đầu. An An cầm chìa khóa dẫn cô ta đi.
Vừa đi vừa nói chuyện, An An cảm giác hình như đối phương đang ám chỉ cái gì đó, nhưng cô lại không biết cô ta muốn nói cái gì. An An cười cười một cách miễn cưỡng.
Coi xong nhà, người phụ nữ liền mở miệng nói: “Cô và thủ trưởng Uông quen biết nhau bao lâu rồi?”
“Hả…” An An sửng sốt, ở đâu ra vậy trời?
“Lý Hạo là chồng của chị, ở quân đoàn 38.” Người phụ nữ cười cười, sau đó tiến lại gần An An hơn một chút nữa, giống như hai người rất thân với nhau. Người phụ nữ này rất biết cách giao tiếp, thật ra thì An An cũng là người như thế.
Nhưng tiếc thay, những người tóc quăn xinh đẹp chính là kẻ thù không đội trời chung của An An.
An An lui về sau nửa bước, thầm nghĩ đây là người thân của cái người chỉ huy phó gì đó ngày hôm qua. Tuy rằng An An thối lui nửa bước, nhưng lời nói vẫn giữ lại vẻ thân mật: “Nói như vậy thì cũng coi như là có chút quen biết. Em sẽ xin cấp trên giảm giá, dành cho anh chị ưu đãi lớn nhất.”
Người phụ nữ nhận ra được cô đang thay đổi đề tài, cười nói: “Việc này làm phiền em gái rồi.”
Con bà nó, mới vừa một hai ‘cô An’, bây giờ trở thành ‘em gái’ rồi. Dẹp đi, ai là em gái cô chứ?
Ngày hôm sau, người đó lại tới nữa. An An nghĩ thầm, cô đúng là phiền phức mà. Tôi chưa cần phải nịnh bợ cô… cô lại đưa mình tới tận cửa.
Người phụ nữ một hai ‘em gái’, người ở phòng tiêu thụ nghe được ngẩn người, rét lạnh, nổi da gà.
An An cho cô ta một giá tương đối rẻ. Cô có thể tự quyết định vấn đề này, nếu không thì cũng còn có Chu Tiến. Cho nên về phương diện này, cô không có gì trở ngại.
Hai người vào khu chung cư, căn số 16, tầng 8 không phải là vị trí quá tệ, ánh sáng cũng tốt, lại được ở chung một khu với thủ trưởng của mình. Tuy giá tiền hơi mắc một chút, nhưng trên mình người phụ nữ toàn là hàng hiệu, túi xách cầm tay không thôi cũng không dưới sáu con số, đoán chừng cũng là con gái nhà giàu có.
Dựa vào ông xã Thượng úy mà muốn mua căn hộ này, nằm mơ đi!
Tự nhiên An An nghĩ đến một chuyện, đó đó, Uông Thanh Mạch lấy đâu ra tiền mua được căn biệt thự này?
An An dậm chân, trong lòng thầm mắng mình chậm tiêu, đợi đến bây giờ mới nghĩ tới vấn đề này.
Buổi tối, người phụ nữ kia điện thoại cho cô. An An không muốn ra ngoài nên một mực từ chối. Nhưng thật sự từ chối không được đành phải gặp nhau ở chỗ hẹn.
Người phụ nữ tên là Lý Tư Tiê


XtGem Forum catalog