XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2186 lượt.

ử đứng dậy, cầm Dương Tử đi rồi ngoài.
Khoảng nữa tiếng đồng hồ sau, Uông Thanh Mạchxuất hiện trước mặt An An.
Những người khác nhận ra ah, vội vàng đứng bật dậy, thiếu chút nữa là chào theo kiể nhà binh. Uông Thanh Mạchkhoát tay, coi như chào hỏi, sau đó nhìn chằm chằm An An đang say rượu.
An An ợ một hơi toàn mùi rượu, nghiêng ngả đứng lên, cơ thể mất thăng bằng, Dương Tử vội vàng đỡ lấy cô.
Ánh mặt lạnh băng của Uông Thanh Mạch chợt dịu đi một chút, tiến lên ôm lấy cơ thể đong đưa của cô.
Tuy rằng An An uống hơi quá chén, nhưng biết người trước mặt là ai. Gỡ cánh tay bị kiềm chế ra, nhưng không thoát được, sau cùng phải dùng sức tranh đấu với bàn tay to lớn của anh. Vẻ mặt có vẻ gì đó rất thất vọng, không nói nên lời, giọng điệu lạnh lùng: “Uông Thanh Mạch, chúng ta chơi xong rồi.”






Trước sự kinh ngạc của nhiều người, An An bị Uông Thanh Mạch kéo ra khỏi quán bar. Sau đó vì đánh không lại sức lực của anh, người kia chỉ còn biết khập khễnh đi theo sau.
Cổ tay An An bị nắm đau điếng, giãy giụa cũng không thoát, liền vận sức đánh mạnh. Nhưng giống như bị mất cảm giác, Uông Thanh Mạch không nới tay, dù chỉ một chút.
Ra tới ngoài xe, Uông Thanh Mạch mở cửa xe, trực tiếp nhét An An vào trong, sau đó quay đầu đi qua phía người lái.
An An thật rất say, nhất thời ra ngoài bị gió thổi vào mặt, cảm thấy choáng váng vô cùng. Nhưng trong ý thức mơ hồ, chính là hình ảnh đã nhìn thấy lúc ban ngày. Cô cảm thấy dạ dày sôi trào, muốn buồn nôn nhưng lại không thoát ra được.
Tối hôm nay cô uống không ít… Dương Tử cản mấy cũng cản không được, chỉ có trơ mắt nhìn cô uống hết ly này tới ly khác.
“Tôi không cần anh, anh cũng không cần nhìn thấy tôi…” An An tránh né bàn tay của người bên cạnh, cơ thể giống như con cá đang bơi lội trong nước, vừa trốn tránh vừa gào thét.
“Tại sao em không cần anh nữa? Tại sao em nói anh dơ bẩn? Em dựa vào cái gì mà xác định như vậy?” Trong lòng Uông Thanh Mạch khó chịu, không phải bởi vì lý do nào khác, mà chỉ vì câu nói không nên dễ dàng nói ra như vậy, ‘không cần anh nữa’.
Làm sao có thể không cần anh nữa? Làm sao bọn họ có thể bị phân ly? Tình cảm của bọn họ là yêu tận xương tủy, vì sao cô lại không tin tưởng anh? Anh muốn điên lên rồi, cùng một lúc, vô ý thức nổi giận la lớn.
An An bị anh quát lớn như vậy càng thêm uất ức. Hít thở không thông, lồng ngực như bị lửa đốt, dâng trào cổ họng, bàn tay không có sức đấm lên người mơ mơ hồ hồ trước mặt.
Tuy nói tay chân mềm nhũng, nhưng cú đấm này nhắm chính xác vào ngực của Uông Thanh Mạch.
“Chính là anh dơ bẩn, anh dơ bẩn, anh dơ bẩn, dơ bẩn, dơ bẩn, thật dơ bẩn…” An An gào thét, cuối cùng tất cả uất ức đều bộc phát, nước mắt như nước vỡ bờ tràn ra từ khóe mắt.
“Tôi không cần anh nữa! Tên lưu manh này, tôi không cần anh nữa.” An An gượng người đứng dậy, lảo đảo chụp lấy bả vài rộng lớn kia, đánh lia lịa. Đánh một hồi không đã, cô liền há miệng cắn mạnh, vừa cắn vừa khóc, vừa khóc vừa lẩm bẩm…
Ánh mắt Uông Thanh Mạch càng ngày càng đen, giống như một hố nước sâu có thể dìm chết người.
“Vì sao anh lại như thế? Tại sao có thể như vậy?” ϸdđϸlequydonϸ Lúc này, An An đã khóc tới nổi không thể kềm chế được, nước mắt che khuất con ngươi, cảnh vật trước mắt mơ hồ, chỉ thấy một bóng người duy nhất, nhưng cô biết người này là ai.
Đây là người đàn ông cô yêu chết lên chết xuống. Vì sao cô có thể yêu một người như vậy? Bây giờ khổ thân rồi, anh ta lại ngang nhiên quấn quít với người con gái khác ở sau lưng cô.
Uông Thanh Mạch tóm lấy bàn tay không ngừng đập lên người mình, mắt đen thâm thẫm như hồ nước sâu nhìn thẳng cặp mắt không ngừng rơi lệ của An An: “An An, khi nào anh cho phép em không thương anh nữa? Khi nào anh cho phép em nói không cần anh nữa? Khi nào thì anh cho phép em nghi ngờ vô căn cứ tình cảm của hai chúng ta? Anh làm cái gì khiến em không tin tưởng anh nữa?”
Phỏng chừng Uông Thanh Mạch cũng phát điên lên rồi. Anh thương cô khổ tâm chật vật, nhưng lại càng đau lòng hơn vì cô hoài nghi, nghi kỵ, không tin tưởng tình yêu của anh đối với cô.
Anh lớn tiếng, tôi lại càng lớn tiếng hơn anh. An An dùng sức tránh né bàn tay của Uông Thanh Mạch, quát: “Cái tên khôn kiếp này, còn dám lớn tiếng với tôi. Tôi để cho anh hét nè…” An An nói xong liền cắn mạnh lên tay cánh tay của Uông Thanh Mạch.
Lần này An An không nương tình, dùng hết sức nghiến chặt. Tay người kia lập tức rướm máu.
Uông Thanh Mạch không khỏi nhíu mày, nhưng đáy mắt ẩn chứa nỗi đau không nói ra lời nhìn thẳng An An.
Lúc trong miệng tràn đầy mùi máu tươi, An An mới buông lỏng hàm răng ra. Vết tích dấu răng lộ ra rõ ràng trên cánh tay, máu đỏ thấm ướt ra xung quanh. Tuy rằng AN An bị say, ý thức mơ hồ, nhưng cô nhận thức được lòng mình đau khổ cỡ nào, rất rất đau.
An An lảo đảo nhảy xuống giường, chạy đến bên tủ đầu giường rút khắn giấy r