Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ẩn Giấu Tình Yêu

Ẩn Giấu Tình Yêu

Tác giả: Nặc Phong Nhi Hành

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342175

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2175 lượt.

n môi dưới, chờ đợi.
“Không thích hợp.”
“Được rồi.”
Buổi chiều lại có thêm vài người kỳ lạ xuất hiện. An An đã quen nên không cảm thấy quái lạ. Chu Tiến chỉ có thể thở dài, cũng không chận người ta không cho vào cửa. Còn nữa, chuyện này dù xấu hay tốt, phòng tiêu thụ coi như là được quảng cáo trang đầu miễn phí, dại gì ngăn cản.
Quân tử luôn luôn thẳng thắn vô tư, An An lúc nào cũng u sầu lo lắng* (lời editor: Khổng Tử có câu: Quân tử luôn luôn thẳng thắn vô tư, tiểu nhân lúc nào cũng u buồn lo lắng. Tác giả đang ám chỉ An An chính là tiểu nhân đấy ạ) Bốn giờ chiều, người nào đó gọi điện thoại tới. An An canh cánh trong lòng thấp thỏm, vừa bồi hồi, vừa lo lắng không biết phải làm sao trả lời điện thoại, giọng nói ngọt ngào tới mức có thể giết chết cả đống kiến bu: “Ông xã…”
Đương nhiên đối phương đang nổi giận đùng đùng: “An An, em lại gây ra chuyện nữa rồi!”
Xong đời, xong đời! Rốt cuộc đã biết rồi! An An cũng không quan tâm nhiều chuyện như vậy, hiện tại chỉ có giải thích, giải thích không ngừng mà thôi: “Ông xã à, anh nghe người ta nói! Đó chỉ là giỡn chơi mà thôi! Ai ngờ Hứa Thác lại nổi tiếng như vậy, bên người lúc nào cũng có ký giả đi theo. Em lỡ dại một lần để rồi phải ân hận cả đời…”
“Em giỏi mà!”
“Em sai rồi! Em nhận lỗi rồi có được không? Anh đừng giận nữa nhé! Thật ra lỗi đều là do tên nhóc Triệu Dư kia, không tin em đã kết hôn rồi…” An An giải thích lắp ba lắp bắp. Cô hận không thể lặp đi lặp lại hàng loaijt những lời nói dí dỏm trước kia để Nham Tử tin tưởng mình.
“Đừng viện cớ lung tung.” Đương nhiên người kia vẫn còn tức giận không thôi, giọng nói cứng rắn lạnh lùng. An An nghe được khóc thầm trong bụng.
“Dạ dạ, em sai rồi! Thật rất sai! Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ ra đường với Triệu Dư nữa. Chờ anh trở về, em sẽ cho Hứa Thác biết tay, được không? Anh đừng giận nữa nghen.” An An thở dốc một hơi tiếp tục nói: “Qua vài ngày thì báo chí và mạng sẽ hết chuyện. Phương Mạc đã dạy dỗ Hứa Thác rồi. Bỏ qua chuyện này đi, được không? Bảo bối, ông xã, yêu dấu…” Bên này An An thao thao bất tuyệt năn nỉ, không biết bên kia người ta đã cúp máy.
An An còn chưa nhận thức chuyện gì đã xảy ra thì Bình Tử đã đẩy đẩy An An đang cầm điện thoại, chỉ chỉ về phía ông chủ lớn ở trước cửa.
“A….” An An hoảng hồn kêu lên một tiếng, cất điện thoại, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, mặt mày như đưa đám: “Em sai rồi, sai rồi, thật sai quá rồi! Từ này về sau em sẽ không gặp mặt Triệu Dư nữa. Về sau cũng không thèm gặp lại Hứa Thác. Về sau, ngoại trừ anh ra, em nhất định không lui tới với bất cứ giống đực nào hết! À, ngoại trừ Chu Tiến, anh ta bị ‘cong’ rồi.... Còn cha nữa, cha ruột em đó…”
“An An!” Người đàn ông cao giọng, âm thanh vang vọng lại có sức, tràn đầy bất đắc dĩ và giận dữ.
Vọn vẹn chỉ hai chữ thôi, lần đầu tiên trong đời An An cảm thấy tính mạng của mình bị uy hiếp. Đúng là cô nên đứng yên nghiêm túc nghe thủ trưởng khiển trách. Nhưng mà, cô là ai chứ? Từ khi nào cô lại để người khác nắm cán bài của mình?
Vốn là đang đứng nghiêm, trong nháy mắt, cô nhanh chân lắc mình, chui qua khoảng trống bên cạnh người đàn ông, chạy ra ngoài. Với bản lĩnh của Uông Thanh Mạch, làm sao có thể để cho An An chạy thoát. An An cũng không để ý nhiều, nhìn thấy Thiệu Dương đứng bên cạnh xe thì hét to: “Nhất định là cậu bán đứng tôi! Cậu chờ đó rồi biết tay tôi!”
An An vừa chạy vừa mắng. Sắc mặt Uông Thanh Mạch càng ngày càng khó coi, giống như mây mù kéo tới, mưa bão sắp nổi lên.
An An cũng mặc kệ, chạy được bao xa thì chạy. Nhưng cô quên mất dưới chân là đôi giày cao tám phân, chạy chưa tới mười thước thì cô đã ngã nhào trên mặt đất. Thời điểm An An bị ngã xuống đất, vẻ đau lòng thoáng hiện trên mặt người đàn ông rồi lập tức biến mất, thay vào đó là bản mặt đen xì.
An An tự biết mình không thể thoát thân được rồi, nên ngồi ăn vạ dưới đất ra vẻ đáng thương. Đáng lẽ là người kia phải đến rất nhanh, nhưng lại không thấy động tĩnh gì cả, An An cẩn thận quay đầu lại thì thấy người đàn ông vẫn còn đang đứng trước cửa, uy nghiêm bất khả xâm phạm!
An An ra sức giả đò đáng thương, nhưng ông chủ lớn kia lại chỉ đứng nhìn cô, không nhúc nhích. Chỉ có Thiệu Dương đi tới đỡ cô đứng dậy.
“Tên nhóc mắc dịch, cậu chờ xem! Nhất định là cậu bán đứng tôi!”
Thiệu Dương vội vàng lắc đầu: “Chị An, không phải là tôi, thật mà!”
“Không phải là cậu thì còn tên khốn kiếp nào dám bắn lén bà cô đây? Con bà nó, nghĩ không ra!”
Hai người nhỏ giọng thì thầm vài câu, An An hất cánh tay của Thiệu Dương ra, cúi mình xoa xoa đầu gối ra vẻ đáng thương cho người đàn ông đang đứng trước nhìn thấy. Uông Thanh Mạch đứng khoanh tay lại, gương mặt u ám. Tư thế nghiêm khắc của quân nhân khiến người bên cạnh khiếp sợ, không ai dám bước lên nói chuyện.
An An cúi đầu, heo chết không sợ phỏng nước sôi. Nếu đã như vậy thì còn có thể làm được cái gì bây giờ? Cuối cùng, Uông Thanh Mạch nện từng bước mạnh mẽ đi tới trước mặt An An. Bàn tay như kìm sắt tóm lấy cánh tay của An An, không thèm để ý đến tiếng h