XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Anh Biết Gió Đến Từ Đâu

Tác giả: Cửu Nguyệt Hi

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 1342198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2198 lượt.

g ngừng kêu ca: “Mẹ tôi ơi, cái thời tiết quỷ quái gì vậy, lạnh chết rồi lạnh chết rồi!”
Người kia tao nhã hơn một chút, mặc áo gió màu xanh lá, răng run cầm cập: “Không phải dự báo thời tiết nói vậy à.”
Sợ bóng sợ gió một trận.
Trình Ca kịp phản ứng trước tiên, rất dứt khoát rút khỏi bàn tay Bành Dã, xoay người đi.
Bành Dã quay đầu lại, nhưng chỉ thấy bóng lưng yên lặng của cô, cô ôm máy ảnh lại đi chọn cảnh.
Dáng vẻ đó, giống như vừa rồi là anh nhân cơ hội lợi dụng “lôi kéo” cô kề ngực trước vào lưng anh. Cô bị tình thế ép buộc, chỉ có thể miễn cưỡng đụng vào anh. Bây giờ nguy cơ xua tan, cô liền vội vàng hất tay.
Không có lời nào có thể miêu tả tâm trạng Bành Dã bây giờ.
**
“An An, di động của tớ đâu rồi, cậu thấy di động của tớ không?” Cô gái jacket màu kẹo xoay trái xoay phải, lục lọi hành lý.
Cô gái tên An An nói: “Cậu luôn tự cầm mà, tìm thử trong túi xem… Tiêu Linh cậu đừng gấp, tớ gọi điện thoại cậu…”
Tiêu Linh dừng lại chờ tiếng chuông reo, nhưng, mười mấy giây trôi qua, không có âm thanh. Gương mặt đầy phấn của cô ấy lập tức vặn vẹo: “Mất rồi, nhất định là mất rồi. Tớ phải ra ngoài tìm. Quách Lập phải liên lạc với tớ.” Sau đó muốn xoay người ra ngoài.
“Bây giờ không thể ra ngoài…” Bà cụ cản Tiêu Linh, nhìn về phía An An, “Cháu gái, cháu phải khuyên nhủ bạn cháu, tuyết lớn thế này, trời cũng tối rồi, không ra ngoài được đâu…”
An An kéo Tiêu Linh: “Ngày mai tìm đi. Xe hư rồi, dọc đường đi cũng không có nhà, cậu không đông lạnh thảm à.”
Tiêu Linh càu nhàu: “Quách Lập gọi điện thoại cho tớ thì sao? Anh ấy cũng không có số cậu, không liên lạc được với tớ thì sao? Có lẽ là rơi gần đây, cậu dùng di động gọi điện thoại liên tục cho tớ, chắc chắn tìm được.”
Bà cụ không cản được, quay đầu gọi người trong bếp: “Mấy cậu tới nói giúp đi.”
Lúc này hai cô gái mới phát hiện trong bếp có người, quay đầu nhìn, Ni Mã đang tò mò nhìn họ. Mặt Tiêu Linh trong nháy mắt không còn chút máu, hoảng sợ, trốn liên tục ra sau lưng An An, tiếng đè thấp, sợ hãi đến mức hình dạng cũng thay đổi: “Dân tộc thiểu số!”
Tiêu Linh nắm cánh cửa, run rẩy nhỏ giọng: “An An, nhà nghỉ này chắc chắn có vấn đề, mau chạy thôi!”
An An cũng bị cô ấy làm cho sợ hãi, Ni Mã nhìn hiểu ý họ, ngượng ngùng cười cười, tránh sang một bên.
Bóng dáng Ni Mã tránh ra, An An và Tiêu Linh thấy một người phụ nữ mặc áo sơ mi dài, dựa vào bếp lò mờ mịt khói, nâng máy ảnh đang chụp ảnh. Ống kính tối đen nổi lên ánh sáng trắng, che kín gương mặt cô.
Cô mang giày cao gót, nhưng không mặc quần, áo sơ mi dài hoa văn xanh nhạt che bắp đùi, chân cô trắng ngần, vừa dài vừa thẳng, cực kì xinh đẹp.
Cô để máy ảnh xuống, lạnh nhạt nhìn họ một cái, tránh ra theo Ni Mã.
Trình Ca lạnh lùng nói một câu: “Ngu như heo.”
Ni Mã nghe thấy, sửng sốt, vội vàng xua tay, ngốc ngếch cười nói: “Chị Trình Ca, không sao đâu, em cũng quen rồi.”
Trình Ca không để ý tới cậu ta, đốt điếu thuốc hút một hơi, mới quay đầu lại, sắc mặt không hề tốt, giọng cũng lạnh: “Tới chỗ tôi… Ảnh của Mạch Đóa vẫn chưa cho cậu xem.”
Ni Mã bướng bỉnh: “Chị, không phải chị nói ảnh gốc không cho người khác xem sao?”
“Bảo cậu tới thì cứ tới!”
“Vâng.”
**
Đám Mười Sáu đi ra, khuyên hai nữ sinh ở lại.
Thạch Đầu nói: “Gió tuyết lớn lắm, bây giờ các cô đừng chạy ra ngoài, sẽ lạc đường đó.”
Mười Sáu nói: “Nhiệt độ vẫn đang giảm, lỡ như sức hai cô không chống đỡ nổi ngất xỉu, có thể sẽ bị chết cóng.”
Tiêu Linh bị nói có hơi do dự, nhưng vẫn không hết hi vọng lắm, suy nghĩ một chút, lập tức nắm lấy Mười Sáu: “Anh ơi, nếu không thì mấy anh đi với bọn em đi, xin các anh giúp một tay. Di động của em thực sự rất quan trọng.”
Mười Sáu: “…”
An An xấu hổ kéo Tiêu Linh một cái, đã nói nhiệt độ thấp sẽ bị chết cóng, mạng người khác không quan trọng sao?
Lúc này, bà cụ thở dài, nói: “Họ không thể đi được.”
“Tại sao ạ?”
“Trong nhà này còn một cô gái mà, đàn ông không thể phân tán.”
Lời này sao nghe kì lạ như thế. An An cảnh giác ngửi được gì đó, hỏi: “Bà ơi, bà có gì cứ nói thẳng ạ.”
“Tôi vốn không muốn nói, tiếng tăm chỗ chúng tôi đã đủ xấu rồi, xấu đến mức người trong thôn cũng chạy ra ngoài không trở lại.”
“Chuyện gì ạ?”
Giọng bà cụ khàn khàn, chậm rãi nói: “Con gái đừng ra ngoài buổi tối, nguy hiểm lắm. Trong thôn chúng tôi không có phụ nữ…”
Bão táp, đêm khuya, dịch trạm, giọng bà cụ chầm chậm, sắc mặt An An và Tiêu Linh thay đổi liên tục.
“Không có phụ nữ, chỉ có đàn ông chuyên nhắm vào khách du lịch nữ.”
Tiêu Linh run lẩy bẩy: “Không ai bắt họ ạ?”
“Trên đường mấy cháu đến, nhìn thấy không ít thông báo tìm người nhỉ.”
“Vâng.”
“Người cũng không tìm được, bắt ai đây?”
Bà cụ nói chuyện, nhóm Bành Dã đều trầm mặc.
Tiêu Linh sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn xóa bỏ suy nghĩ đi ra ngoài.
Bà cụ lại nói: “Họ là nhân viên của trạm bảo vệ, bị bão tuyết nhốt ở đây. Họ ở đây, mấy đứa cũng an toàn một chút, nếu không tôi cũng không dám cho mấy đứa ở lại.”
Bành Dã và Mười Sáu đều không nói.