Tác giả: Cửu Nguyệt Hi
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1342317
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2317 lượt.
rũ, sự đau đớn và hoan lạc cực hạn hiện luân phiên trên gương mặt cô. Cô gắt gao nhíu mày, gần như cắn nát môi, nhưng khăng khăng không phát ra một chút âm thanh.
Anh biết cô đang chống cự, đó là tiêu chí ý thức cô được khoảnh khắc chinh phục.
Cô không cho anh.
Cô kề sát lồng ngực phập phồng dữ dội của anh, bị anh đụng đến mức lảo đảo sắp ngã, tuy không phát ra tiếng, nhưng thân thể lại đang điên cuồng nghênh hợp anh. Hết lần này tới lần khác thể lực cô chống đỡ không nổi, gần như trượt xuống, nhưng tay phải chống từ đầu đến cuối bị anh ghì chặt trên gương.
…
Bành Dã bế Trình Ca mềm nhũn như bùn về giường, đắp chăn, cô hơi lạnh, lơ đãng run lên mấy cái.
Bành Dã lên giường, kéo cô vào lòng ủ ấm. Người anh rất nóng, trong chốc lát, Trình Ca liền không run nữa.
Ngủ không biết bao lâu, cô xoay người lăn vào trong lòng anh, bắp đùi vô tình hay cố ý cọ chầm chậm giữa hai chân anh.
Trong bóng tối, Bành Dã gọi cô một tiếng:
“Trình Ca.”
“Ừ?”
“Ngày mai phải dậy sớm.” Giọng anh có chút không biết làm thế nào.
“Vậy anh ngủ đi.” Trình Ca nói.
Lúc nói lời này, tay cô sờ lần lượt từ gốc tới đỉnh của anh, thân thể mềm mại xoay người leo lên người anh, nhẹ nhàng hất tóc một cái, bắt đầu cưỡi.
Anh còn ngủ thế nào được?
Lúc ánh mặt trời chiếu vào, Bành Dã thức dậy.
Ban đêm có Trình Ca ở đây, anh hoàn toàn không có sự tự chủ đáng nói. Tối qua, anh chỉ ngủ hai, ba tiếng, nhưng giấc ngủ cực kì ổn định, cho nên khi thức dậy cả người vô cùng thoải mái.
Anh vừa mở mắt liền nhìn thấy ánh mặt trời và Trình Ca, cô gối lên cánh tay anh, yên ổn ngủ.
Anh nghiêm túc nhìn gương mặt mộc của cô, trẻ hơn ngày thường, mặt mũi đều nhàn nhạt, màu môi cũng nhạt, da trắng đến trong suốt, trên gò má có một, hai đốm tàn nhang nhỏ nhạt.
Trình Ca ôm cơ thể anh, tay còn nắm cơ lưng anh.
Không có lời thừa thãi.
Rối loạn lưỡng cực (1) vì mất máy ảnh mà đè nén trong tiềm thức, trong việc làm tình tối qua đạt được bình phục, cô trở lại trạng thái bình thường.
(1) Rối loạn lưỡng cực (rối loạn cảm xúc lưỡng cực hay bệnh lý hưng-trầm cảm) là một rối loạn của não bộ gây ra những biến đổi thất thường về cảm xúc, sinh lực, mức độ hoạt động và khả năng thực hiện những sinh hoạt thường nhật.
Sau khi đánh răng rửa mặt, Bành Dã xách vali xuống lầu. Anh nhìn ra Trình Ca lo không đủ thời gian, vỗ vỗ vai cô, nói: “Không sao, còn kịp.”
Trình Ca cười một tiếng, đưa tay tới, bóp cằm anh.
Bành Dã yên lặng nhìn cô.
Cô lắc lắc cằm anh, nói: “Sắc đẹp mê người.”
Bành Dã: “…”
**
Trong buổi chợ sáng người đến người đi, lái xe ra ngoài là đi bằng tốc độ rùa bò, đi qua quầy đun trà sữa bán phô mai, Bành Dã hỏi cô: “Ăn chút đồ ăn sáng không?”
Trình Ca nói: “Tôi không đói.”
Cô hơi chau mày, nhìn đám người từ từ nhúc nhích tránh ra ở trước xe, cách mấy giây, quay đầu hỏi: “Anh đói sao?”
Bành Dã cầm tay lái, trong một lúc không nói gì.
Trình Ca nhớ tới từ chiều hôm qua họ chưa ăn gì, mà anh còn tiêu hao cả đêm, cô nói: “Dừng lại ăn chút gì đi.”
Bành Dã sờ tay lái, suy nghĩ một chút, nói: “Cô không quen ăn thức ăn Tây Tạng, hay là ăn mì đi.” Lái xe ra khỏi hẻm, đậu trước cửa một quán mì.
Trình Ca đẩy cửa kính đầy dầu mỡ ra đi vào trong, phía trước quán rất nhỏ, mặt tường bám tro, trong quán đặt bàn ghế nhựa đơn giản. Xuyên qua cửa sổ quầy thu tiền, có thể nhìn thấy nhà bếp dơ bẩn đầy khói bên trong.
Ngoài quán tiếng người huyên náo, trong quán chen chúc nhốn nháo.
Lúc Trình Ca ngồi xuống, sờ bàn và ghế một cái, một lớp bẩn nhớp nhúa.
Bành Dã không ngồi, xách Trình Ca ngồi xuống lên.
Trình Ca ngẩng đầu: “Sao vậy?”
“Đổi quán khác.” Bành Dã hơi nhíu mày.
Anh nhìn ra ngoài, góc chéo đối diện bên kia đường có quán mới, tầng một mở nhà hàng, hoàn cảnh có vẻ không tệ.
Trình Ca liếc mắt nhìn, nói: “Thôi, cứ ăn ở đây đi.”
Phía sau có người đi tới, để tránh, Trình Ca lơ đãng sát vào bên người Bành Dã, nói: “Không phải chúng ta không có tiền sao.”
Cô ngửa đầu, gò má trắng nõn cách anh rất gần, vẻ mặt có vẻ như rất nghiêm túc, thậm chí có chút trang nghiêm.
Bành Dã buồn cười: “Sợ người ta nghe rồi chê cười tôi, cho nên giọng nhỏ vậy sao?”
Người bên cạnh đi qua, Trình Ca liền lùi ra sau một bước, nói: “Cứ ở đây đi, nhà hàng kia trông trống trơn, không có ai đi, có lẽ không ngon.”
Bành Dã nói: “Bên này nhiều người là vì rẻ.”
Trình Ca không nói với anh nữa, quay đầu nhìn thực đơn viết bằng bút đen trên tường, nói: “Tôi muốn một tô mì kéo.”
Bành Dã đi tới cửa sổ gọi hai tô mì, một tô thêm thịt bò.
Lúc trả tiền, anh quay đầu nhìn một cái, Trình Ca ngồi nửa mông trên ghế, rất dè dặt. Tay đặt ngang trên hai chân, không đụng bàn, sống lưng ưỡn thẳng tắp.
Bành Dã lấy tiền lẻ thối lại, đi tới rút khăn giấy, lau bàn cho cô.
Ngồi xuống một lúc, ông chủ kêu mì xong rồi.
Bành Dã đi bưng mì, Trình Ca thấy trong cửa sổ đưa ra hai tô lớn, đứng dậy đi theo: “Tôi giúp anh.”
Bành Dã quay đầu