Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1121 lượt.
hật là buồn cười quá! Nhất định là bịa đặt đúng không?” Một nam sinh không nén nổi tò mò nhanh miệng hỏi luôn. Dường như đám nam sinh này rất hứng thú với chuyện của Hàn Tử Hiên.
“Ồ, tôi từ xưa đến nay chưa bao giờ dám tự cho mình là thiên tài trẻ tuổi, thật là mọi người quá khen rồi.” Hàn Tử Hiên cười lịch sự, trả lời qua quýt.
Dường như vì Hàn Tử Hiên dễ gần và thân thiện nên đám nam sinh kia đưa ra câu hỏi càng lúc càng nhiều. Cũng có thể vì thông thường những học sinh ưu tú, nhất là lại xuất thân trong một gia đình danh giá thường tỏ vẻ cao ngạo kiêu căng, đối với những học sinh kém hơn mình thường tỏ vẻ xem thường khinh miệt. Cho nên bọn họ cảm thấy Hàn Tử Hiên là người duy nhất thân thiện như vậy.
“Nghe nói, cậu ba tuổi đã có thể độc tấu vĩ cầm, năm tuổi đã theo bố đi lưu diễn khắp thế giới, đồng thời còn là một tay chơi dương cầm tuyệt vời. Năm chín tuổi vì một số nguyên nhân, cậu được đưa đến một nơi bí mật, tiếp tục luyện tập. Có thật vậy không?”
À, điều này không sai, lúc Hoa Lạc Lê tám tuổi đã gặp Hàn Tử Hiên về nông thôn dưỡng bệnh. Chín tuổi anh đã rất đẹp trai. Lớn lên, anh càng thêm tuấn tú.
“Điều tra của cậu thật chi tiết, có nhiều chuyện tôi đã quên mất.” Hàn Tử Hiên tiếp tục trả lời đầy khôn ngoan, không thừa nhận cũng không xác nhận.
“Vậy chúng tôi có thể kiểm tra cậu một chút không? Nghe nói chỉ số IQ của cậu là 188, chúng tôi thực sự rất hiếu kì.” Lại có một nam sinh đặt câu hỏi.
Hoa Lạc Lê nhìn Hàn Tử Hiên đầy ngưỡng mộ, anh lúc nào cũng giữ được thái độ điềm tĩnh, nụ cười bình thản, cứ như thể không thể có chuyện gì làm anh lúng túng.
Hiện tại, chỉ có mình Hàn Tử Hiên tham gia vấn đáp cùng đám nam sinh. Đám nam sinh này còn tò mò hơn cả con gái, xem ra tính tò mò của nam sinh mà nổi lên, họ còn nhiều chuyện hơn cả nữ sinh nữa.
“Được, tôi sẽ thành thực trả lời, trả lời đến khi các cậu vừa ý mới thôi.”
“Thật không? Thế thì tốt rồi. Ha ha... tôi đặt câu hỏi trước nhé.”
Đối mặt với một thiên tài trẻ tuổi IQ cao đến 188, đám nam sinh này cũng có chút căng thẳng. Ngoài ra, vị thiên tài trẻ tuổi này còn đẹp trai như vậy, thật là khiến cho người ta cảm thấy sướng bụng vui mắt.
“Câu hỏi thứ nhất: Có ba người đi tìm chỗ ngủ, phòng trọ giá ba mươi đồng một đêm. Ba người, mỗi người góp mười đồng đủ ba mươi đổng đưa cho chủ nhà trọ. Nhưng ông chủ nhà trọ nói, hôm nay ưu đãi đặc biệt, chỉ lấy hai mươi lăm đồng thôi, móc ra năm đồng đưa tiểu nhị trả lại họ, tiểu nhị lén ăn chặn mất hai đồng, đưa lại cho bọn họ ba đồng, mỗi người nhận lại một đồng. Như vậy, ban đầu mỗi người góp mười đồng, bây giờ mỗi người nhận lại một đồng, cũng có nghĩa là mỗi người mất mười đồng trừ một đồng bằng chín đồng, ba người mỗi người chín đồng, tổng cộng là ba nhân chín bằng hai mươi bảy đồng, cộng với hai đồng của tiểu nhị là hai mươi chín đồng, vậy còn một đồng tiền nữa mất đi đâu?” Thủ lĩnh đám nam sinh đặt câu hỏi xong, nhìn Hàn Từ Hiên rất đắc ý, thế nào, xem có thể giải được không, ha ha...
Hàn Tử Hiên mắt sáng lên, chỉ cười nói:
“Trong số hai mươi bảy đồng đó đã bao gồm cả hai đồng tiểu nhị ăn bớt, phép tính đúng ra là hai mươi bảy đồng trừ hai đồng tiểu nhị giấu đi còn lại hai mươi lăm đồng.”
“À, hóa ra là như vậy.”
Đám nam sinh nhất loạt lên tiếng, đáp án đúng rồi.
“Còn tôi, tôi có hai câu hỏi tiếng Anh kiểu vòng vo đánh đố, là một cô gái đưa ra để thử trí tôi. Cô ấy năm nào cũng đạt trạng nguyên tiếng Anh, lợi hại vô cùng. Tôi theo đuổi cô ấy rất lâu rồi. Hai câu hỏi này, cô ấy đưa ra một tuần trưóc, tôi còn chưa giải được, cũng đã nhiều lần cất công đi hỏi mấy sinh viên ưu tú nhưng họ đều bó tay, cậu có thể giúp tôi không? Nếu cậu giải được, tôi vô cùng biết ơn.” Nam sinh đó đỏ mặt bối rối, vừa là hỏi vừa là nhờ.
“Được, tôi nhất định sẽ giúp cậu, nói đi.”
“Câu hỏi như thế này: Whose eyes never close?”
Hàn Tử Hiên nhãn cầu chuyển động lên xuống, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi trả lời: “A needle eye.”
Ánh mặt trời trượt dài, ve vuốt khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh, rực rỡ như vầng hào quang tỏa sáng trên đầu thiên thần.
“Còn câu này nữa: What is the smallest bridge in the world? Hỏi vậy là có ý gì?” Nam sinh đó vội vàng lên tiếng, rõ ràng sợ bị ai khác chen ngang.
“Câu này cậu có thể trả lời là: The bridge of your nose. Đây là câu chơi chữ, chữ bridge ở đây có nghĩa là sống mũi, vậy cây cầu nhỏ nhất thế giới là sống mũi.”
“Ô, hay quá, hóa ra là như vậy. Cảm ơn cậu rất nhiều!”
Đám nam sinh xung quanh nhìn Hoa Lạc Lê và Hàn Tử Hiên đầy ngưỡng mộ.
Hàn Ân Châu và Kim Xảo Tuệ đã trốn vào trong cửa hàng mà người vẫn toát mồ hôi hột. Hai người sở dĩ lo lắng như vậy là sợ đám nam sinh kia sẽ mạo phạm đến hoàng tử Hàn Tử Hiên của bọn họ. Trời, thật khủng khiếp, nếu Hàn Tử Hiên cũng bị liên lụy thì phải làm sao đây? Xem ra Hoa Lạc Lê đúng là Sao Chổi rồi, người nào ở gần cô ta cũng sẽ bị vạ lây. Điều đáng hận là, mình cô ta đen đủi là đủ rồi, đằng này dám lôi Hàn Tử Hiên chết cùng cô ta. Điều này thật quá đáng. Không thể tha thứ được.
…<