Tác giả: Thư Nhã
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.
căn bản không nói lên lời, nắm tay em, ngập tràn lo lắng. Ba người đối diện chẳng lộ ra nụ cười vừa lòng nào cả.
Em nhìn tôi nói: “Lại đây đi, đồ ăn nguội rồi, em nấu mì cho anh.”
Tôi cùng em đi vào phòng bếp, thở hắt một hơi. Từ phía sau ôm lấy em, tôi hỏi: “Vừa rồi anh thể hiện thế nào?”
“Khá thành thật.” Em không nhìn tôi, đun nước.
“Họ có thích anh không?” Tôi lo âu.
“Thích chứ, phiếu ăn dài hạn xịn như thế cơ mà.” Bán Nguyệt quay người, cười cười ôm tôi. Tôi ảo não, nhà này chẳng ai bận tâm chuyện ấy cả, trừ việc tối qua Lưu Minh Giác hình như có hứng thú trong chớp mắt.
Một lát sau, em trai em xuất hiện, đưa giấy cho Bán Nguyệt, nghiêm túc nói: “Chị tự xem đi.”
Tôi nhìn tờ giấy cậu ấy vừa ghi lại, chắc đã chấm điểm cho tôi rồi. Bán Nguyệt xem xong, mặt không chút thay đổi đưa tờ giấy cho tôi. Tờ giấy kia xoàn xoạt ở trên tay tôi, bởi vì tay tôi đang run.
Tôi chỉ được có 57 điểm. Con số màu đỏ viết rất lớn ở góc trên cùng, còn viết bằng chữ ‘năm mươi bảy’, sợ người khác nhìn nhầm. Tôi mà lại không đạt tiêu chuẩn!
Nhìn xuống phía dưới, tôi vô cùng bất bình. Tỷ như tôi không có bà con gì, 0 điểm; nhưng dựa vào đâu hỏi tôi tiền bất động sản và tài khoản ngân hàng dùng đơn vị gì để tính, tôi đáp ‘trăm vạn’, kết quả bị -2 điểm?
Tôi bứt rứt đến mức đỏ bừng mặt, nhìn Bán Nguyệt, em lại nửa cười nửa không, rốt cuộc không nhịn được cười ha hả. Tôi thấy em cười mà không hiểu đầu đuôi, tôi không đạt tiêu chuẩn mà em vui như thế?
“Được rồi được rồi,” Em an ủi tôi, giơ tay xoa xoa bụng tôi, đẩy bát mì ra nói: “Mau ăn trước đã, chuyện khác bàn sau.”
“Anh không ăn, cả đời này anh không ăn nữa.” Tôi phát bực.
“Trẻ con, làm sao mà anh mất hứng?” Em giật lấy tờ giấy. Tôi ngồi xuống cái bàn nhỏ trong phòng ăn, không muốn vào nhà đối mặt với bọn họ.
“Anh không đạt tiêu chuẩn.” Tôi không ngóc nổi đầu nữa.
“Đạt hay không đạt là do em. Em yêu anh là anh đã đạt tiêu chuẩn, em rất yêu anh, anh được tám mươi điểm, em yêu anh muốn chết, anh chính là một trăm điểm.”
Em đưa chiếc đũa sang cho tôi, giục tôi ăn. Tôi được khuyến khích, nhìn em cười tươi như hoa, do dự nói: “Vậy anh chính là một trăm điểm!”
Em xoa bụng tôi bảo: “Nếu không ăn cơm sẽ trừ điểm.”
Ngày hôm sau, buổi sáng vừa ngủ dậy đã thấy em bôi kem dưỡng tay, lấy cái nhẫn cầu hôn kia đưa cho tôi, tôi sợ hãi xua tay không dám cầm, chẳng lẽ em muốn trả lại tôi?
Em vừa cười vừa cúi người bảo: “Anh đeo cho em đi, mẹ em bảo anh chọn rất khéo.”
Tim của tôi rốt cuộc cũng bình tĩnh, vội vã đeo cho em, xỏ vào ngón áp út vừa như in, thật là tốt, viên kim cương kia phản chiếu ánh sáng lung linh trong nắng sớm. Tôi kéo em vào lòng, hôn em mãnh liệt, đây là vợ của tôi!
Sáng thứ sáu, ăn điểm tâm xong, Lưu Minh Chân cuộn mình trong lòng Tống Lễ, ngồi trên sô pha sưởi nắng.
Cuộc sống không thể tuyệt vời hơn nữa, Lưu Minh Chân nghĩ.
Tống Lễ kề môi gần tai cô, thở ra khí nóng, khiêu khích khiến cô không khống chế được. Lưu Minh Chân vội vàng né đầu.
“Khi nào chúng mình làm chuyện đó đi.”
“Cả tuần nay, chúng ta chẳng làm suốt ngày rồi còn gì? Sáng một lần tối một lần, trước khi ăn cơm cũng làm, anh có để cho người ta sống không đấy!” Cô khẽ khàng kháng nghị, lim dim buồn ngủ, miễn cưỡng đáp lại.
“Chi bằng dành kỳ nghỉ cho tuần trăng mật. Tối hôm đó chúng ta cùng nhau ăn cơm là được. Anh nấu em ăn, sau khi ăn xong anh rửa bát.” Cô cười hì hì.
“Dựa vào cái gì, còn lẽ trời hay không hả?” Hắn ôm Lưu Minh Chân vào ngực, cắn một cái xuống xương quai xanh của cô.
Cuối cùng cũng cầm được giấy kết hôn trên tay, cả một ngày Tống Lễ tươi cười hớn hở, khiến cho người nào người nấy trong công ty sởn hết gai ốc, không biết hắn bị cái gì kích động.
Trần Tuấn được phái đi tìm hiểu, anh vừa vào phòng đã thấy Tống Lễ cầm giấy kết hôn nâng như nâng trứng, ngắm ngắm nghía nghía, sau đó cười ngây ngô. Trần Tuấn vội vàng chúc mừng: “Anh ba, chuyện lớn như vậy mà không nói câu nào cho các anh em. Bao giờ thì mời rượu thế?”
Thành thử Tống Lễ mới nhớ ra chuyện này, hai người còn chưa bàn bạc, đành phải nói: “Đợi anh hỏi ý kiến chị ba của cậu đã.”
Kết quả là suốt bảy ngày, hai người đắm chìm trong niềm hoan hỉ tân hôn, thân thể phải ‘lao động’, căn bản không có thời gian cũng như sức lực mà nhắc tới chuyện này. Tống Lễ vốn nghĩ Lưu Minh Chân đã có chủ ý từ trước, nào ngờ hình như cô không biết trên đời này còn có sự kiện tên là hôn lễ.
Hắn không hiểu rốt cuộc bà xã đại nhân có ý gì, chỉ đành dò hỏi: “Chuyện đấy…”
“Chuyện nào? Anh có thể nói rõ ràng được không? Tay đừng sờ loạn!” Thế nhưng cô cũng không ngoan ngoãn, đầu vùi vào ngực hắn ra sức cọ.
“Chuyện chúng ta kết hôn, dù sao cũng phải chiêu đãi bạn bè người thân chứ?”
“Nhà em không có họ hàng gì nhiều, cha mẹ em đã biết, Mãn Nguyệt cũng được em thông báo qua QQ, ở công ty phát chocolate cho đồng nghiệp, với đám bạn bè thì gửi news letter thông tri. Bên em giải quyết xong hết rồi, bên anh t