Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

có động lực để làm việc và ở bên cháu. Lần này Tiểu Kiều có lỗi, cháu lạnh lùng với nó vài bữa cũng được, nhưng kéo dài thì thật không nên. Thằng bé kém tuổi cháu, có thể với cháu suy nghĩ của nó cũng còn ấu trĩ, nhưng đàn ông muốn trưởng thành cũng phải cần một thời gian nhất định cháu ạ."
Cốc Tử nghe bà Đường nói vậy thì cười gượng, chẳng nói thêm gì.
Trong thời gian Cốc Tử về bên ngoại tĩnh dưỡng, Trần Kiều ở nhà một mình vừa lo lắng vừa sợ hãi, anh ngủ không ngon giấc, thỉnh thoảng cứ vừa thiếp đi lại mơ tới cảnh trong bệnh viện cô lạnh lùng bảo anh, "Chúng ta li hôn đi."
Mỗi lần giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm như vậy, nhìn vào màn hình điện thoại chỉ thấy trắng trơn anh càng thấy lòng mình trống trải vô cùng, nỗi đau như quặn lên thành từng cơn trong cơ thể, vặn rút hết da thịt. Không liên lạc được với Cốc Tử, ngày nào anh cũng gọi điện về nhà cô nói chuyện với bà Lâm Thanh để hỏi han tình hình, biết cô vẫn khỏe mạnh anh đã yên tâm hơn nhiều. Anh còn dò hỏi bà xem thái độ cô bây giờ ra sao, cô còn đau lòng, buồn bực nhiều không.
Bà Lâm Thanh nghe anh ý tứ vậy trên điện thoại thì chép miệng thở dài, sau đó cũng đưa lời động viên, "Mọi chuyện đã qua cả rồi, có buồn bao nhiêu nữa thì cũng sẽ qua cả thôi. Mấy hôm nay tâm trạng con bé ổn hơn nhiều rồi, bao giờ con có thời gian qua nựng mà đón nó về. Phụ nữ da mặt mỏng, nhiều lúc muốn thật đấy nhưng lại ngại không dám nói ra."
"Con cảm ơn mẹ." Trần Kiều lại thêm vững tâm được mấy phần, nghĩ việc Cốc Tử ở nhà ngoại cũng khá lâu rồi, anh quyết định gác công việc sang một bên lái xe thẳng về nhà cô ngay sau đó.
Lúc anh tới, Cốc Tử đang ngồi trên giường xem tivi, tay ôm một chiếc gối ôm, cô chăm chú xem đến nỗi không hề biết anh đến, phải đến lúc Trần Kiều bước tới hươ hươ tay trước mặt cô, Cốc Tử mới quay sang nhìn anh ngơ ngác, "Anh đến rồi à? Dược Dược đâu?" Lâu lắm rồi cô chưa gặp con nên đang rất nhớ thằng bé.
"Em không nhớ anh sao?" Trần Kiều ra bộ tủi thân.
"Anh uống nước thì tự rót nhé." Cốc Tử nói rồi cười ha hả, sau cô thấy sắc mặt anh không được tốt lắm thì dừng lại ngay. Anh hốc hác đi nhiều, đôi mắt trũng sâu mệt mỏi, cô định nói vài lời quan tâm nhưng lại thấy ngượng ngùng chẳng thể thốt thành lời.
"Chúng mình về nhà nhé! Dược Dược rất nhớ em, anh cũng nhớ em. Mẹ mời chúng ta về bên đó ăn cơm."
Cốc Tử nghĩ cũng đến lúc phải về rồi, nhưng chuyện đứa bé, thực lòng đến giờ cô vẫn chưa nguôi ngoai hẳn.
"Em đi với anh tới chỗ này được không, những chuyện khác đừng nói vội, đi với anh một chút đã." Trần Kiều xuống giọng hồi lâu, bà Lâm Thanh thấy Cốc Tử cũng cần ra ngoài đi dạo một lát, chứ cứ ru rú trong nhà thế này chắc sẽ càng buồn bực u uất hơn nên hùa cùng Trần Kiều giục Cốc Tử đi, Cốc Tử thấy hai người nói nhiều thì cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Trong lòng cô hiểu rõ, dù thế nào thì giờ cô cũng phải về thôi, cô còn phải lo cho tương lai của Dược Dược nữa. Điều Cốc Tử ngạc nhiên là việc Trần Kiều đưa cô tới phòng công chứng, ban đầu cô không hiểu anh muốn công chứng gì, mãi sau mới biết đó là di chúc của anh, mặt Cốc Tử tự dưng bợt bạt hẳn đi, cô nói mà như quát, "Đang yên đang mạnh khỏe như này lại đi viết di chúc làm cái gì? Ai cần di chúc của anh, ai cần tài sản của anh, có phải anh bị khùng rồi không? Đầu óc có vấn đề gì rồi phải không?"
Chẳng hiểu sao đầu óc Cốc Tử đột nhiên hiện lên nhiều ý nghĩ không hay, ý nghĩ nào cũng khiến cô rợn người hoảng hốt, cô lên trước nhẹ nhàng sửa lại cổ áo cho anh rồi hỏi, "Anh sao vậy, có phải có chuyện gì mà anh giấu em không?" Cô rất sợ, thực sự cô rất sợ, cô không thể tưởng tượng tới việc một con người bình thường khỏe mạnh đột nhiên lại đi viết di chúc để làm gì.
Nếu không còn đứa con kia, cơ hội đến vẫn có thêm được, nhưng nếu anh không còn nữa thì với cô chẳng khác nào bầu trời sụp xuống, cô sợ lắm, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Cô hổn hển hít thở, cố gắng hít vài hơi thật sâu rồi giữ vai anh mà lắc, "Trần Kiều, Trần Kiều?"
Trần Kiều thấy cô phản ứng mạnh như vật thì cũng khóc dở mếu dở, nhưng đột nhiên anh thấy ấm lòng, cô vẫn còn quan tâm tới anh. Anh vội kéo cô ngồi xuống sô pha bên cạnh rồi đặt tay lên vai cô thủ thỉ, "Quân Quân, em bình tĩnh, không có chuyện gì cả đâu."
"Thế thì tại sao?" Cô vẫn giữ nguyên ánh mắt nhìn anh chăm chú như cần lời giải thích, cảm giác như mọi sợi dây thần kinh trong cô đều đang căng như dây đàn.
"Bên dưới còn có bao nhiêu giấy tờ khác thì em không xem, lại cứ nhất quyết chỉ đọc mỗi cái này làm gì! Anh định chuyển hết tài sản cho em, như vậy em sẽ không nỡ bỏ anh, phải không em?" Anh chớp mắt nhìn cô.
Mặt Cốc Tử đầm đìa nước mắt tự lúc nào không hay, cô kéo mạnh áo Trần Kiều rồi gục mặt vào lòng anh, nức nở, "Anh gầy đi nhiều quá!"
Trần Kiều hạnh phúc vô cùng, anh xúc động đặt tay lên đầu cô xoa nhẹ, "Em cũng thế..."
Hai người cứ ngồi tựa vào nhau như vậy rất lâu.
Rời phòng công chứng, Cốc Tử về qua nhà chào bà Lâm Thanh rồi cùng Trần Kiều về nhà ngay. Về tới nơi cô mới biết Trần