Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1959 lượt.
t quá thì ngủ lăn ở chỗ Tiểu Võ một đêm.
Sáng hôm sau Dược Dược thức dậy rất sớm, nó chạy ngay sang cửa phòng Cốc Tử rồi cứ thế quỳ thẳng lưng ở đó, trông rõ tội nghiệp, Tiểu Võ trông thấy cũng xót xa đến trào nước mắt, cô kêu thằng bé đứng dậy nhưng thế nào nó cũng không chịu. Mãi tới khi Cốc Tử mở cửa, nó mới vòng tay ôm lấy chân mẹ, cái đầu be bé của nó gục vào chân mẹ rồi cứ thế mà gào lên, "Mẹ ơi... mẹ... mẹ ơi!"
Cốc Tử cả đêm ngủ không ngon giấc, giờ cô phải trách ai đây, chẳng lẽ lại trách con trai mình. Thằng nhóc con này đáng yêu và tình cảm biết bao, cô cúi xuống ôm con rồi hôn lên má nó, xoa nhẹ mái tóc nó, "Ăn gì đây, nhóc con!"
Cô vốn định dạy cho thằng bé một trận, cấm nó từ sau không được nói chuyện với Trần Kiều, nhưng giờ lòng cô đã mềm lại đôi phần, từ lúc thằng bé bắt đầu hiểu chuyện đã khao khát được gọi một tiếng ba, giờ nó biết có ba rồi, bắt hai ba con đoạn tuyệt với nhau thật chẳng phải tàn nhẫn với thằng bé quá sao? Cô không muốn gặp Trần Kiều là một chuyện, nhưng giọt máu đào hơn ao nước lã, dù muốn đến mấy cô cũng chẳng gạt bỏ đi được sự thật. Mới đó mà con trai cô đã bị thu phục rồi, cái tên Trần Kiều này cũng thật không vừa. Cô thở dài thườn thượt rồi bế con đứng dậy ra gian bếp, sau khi đặt con ngồi ngay ngắn ở bàn, cô mở tủ lạnh lấy ít đồ ra làm mấy món Dược Dược vẫn thích ăn. Ăn xong, cô dọn dẹp qua rồi đưa Cốc Dược đến trường.
Cốc Tử đưa con tới trường xong thì đã sát giờ làm, cô định bụng bắt taxi tới công ty thì xe Trần Kiều đã đỗ ở đó, mặt mày hớn hở, anh cất tiếng gọi kiểu vô cùng thân mật, "Cốc Tử, lên xe đi!"
Với Cốc Tử mà nói, khuôn mặt của Trần Kiều lúc này thực sự rất gọi đòn, nụ cười đó trông lại càng xấu xa, vô sỉ. Lần này cô không từ chối, đàng hoàng bước lên xe rồi bảo, "Chúng ta nói chuyện đi."
Trần Kiều cảm thấy chiến thắng đã đến rất gần mình, cô ấy chịu nói chuyện là tốt rồi. Anh lái xe rất thận trọng, chủ ý kéo dài thời gian để ngồi với cô lâu lâu một chút, sau khi đi gần như trọn một vòng thành phố anh mới chọn một quán cà phê xinh xắn, lãng mạn để dừng lại. Cốc Tử vốn ghét cà phê, cô chỉ ra phía trước, giọng quyết đoán, "Sang quán trà đối diện đi!"
Ra sức theo đuổi
"Ừ, được." Trần Kiều lập tức đồng ý rồi vòng xe sang trước cửa quán trà, anh bảo Cốc Tử xuống xe còn mình để xe ra bãi. Cốc Tử vào quán trước, cô chọn một chỗ cạnh cửa sổ. Cô thích quán trà này, không gian rất yên tĩnh thanh tao mà giá thành lại không quá đắt đỏ, thường những lúc viết mà không có cảm hứng cô lại ra đây ngồi, vừa nhâm nhi trà vừa nghe người ta chơi tỳ bà, lắng mình xuống cảm nhận vẻ thanh tao của không gian xung quanh quả thực cũng có tác dụng rõ rệt, thường để lại cho cô những cảm xúc khác biệt.
Thế nhưng, chỗ này lại không tiện lắm cho việc đỗ xe, nên phải một lúc sau Trần Kiều mới vào quán được. Đợi anh vào tới nơi thì trà đã lên, Cốc Tử gọi thêm một đĩa hạt bí. Trần Kiều ngồi yên trước mặt Cốc Tử, cô vẫn đang mải ngắm phong cảnh bên ngoài còn anh thì mải ngắm cô, chăm chú đến độ lặng người đi.
Cốc Tử thấy mãi mà anh không nói gì thì quay lại hắng giọng, "Trần Kiều, việc đã qua rất lâu rồi, tôi cũng không đòi anh phải có trách nhiệm gì cả. Tôi không còn là Cốc Tử trước đây nữa, tôi không cần người khác chịu trách nhiệm dù đó là ai, coi như tôi bị chó cắn một nhát, hoặc nói cách khác, việc xảy ra cũng có một phần trách nhiệm của tôi, chúng ta dừng lại ở đây đi."
Trần Kiều nghe cô nói vậy thì không vui chút nào, mặt anh biến sắc. Lát sau Cốc Tử nói tiếp, "Đứa trẻ này sinh ra ngoài mong muốn của chúng ta, nhưng nó đã đến với cuộc đời này cũng coi như có một phần đóng góp của anh. Từ sau một tuần anh gặp nó nhiều nhất hai lần, tôi nghĩ như thế có lẽ là hợp lý. Tuy nhiên, trước khi gặp thằng bé phiền anh hãy nói với tôi một tiếng để tôi khỏi lo. Còn nữa, thằng bé họ Cốc, không liên quan gì đến họ Trần nhà anh, anh đừng nghĩ lung tung gì nữa. Về sau anh còn có vợ, có con của riêng mình..."
Cốc Tử thọc cùi chỏ vào đúng ngực Trần Kiều, anh đau quá phải buông lỏng cô ra, cô buông một câu lạnh lùng, "Đừng có mơ!" nói rồi cô cầm túi đứng dậy ra cửa.
Trần Kiều vội vã đuổi theo, tóm chặt lấy Cốc Tử đang ở bên ngoài đợi taxi, anh nói với giọng điệu khó lòng từ chối, "Để anh đưa em đi làm."
"Không cần!" Cô vẫn giữ giọng lạnh lùng đáp lại.
"Em đợi một chút thôi, anh sẽ lái xe lại ngay mà." Trần Kiều vừa nói xong thì hối hận ngay, "Không được, để em ở đây nhất định em sẽ chạy mất, đi với anh mau!" Nói rồi anh kéo tay Cốc Tử đi cùng với mình. Cốc Tử khó chịu, cô vùng vằng đẩy tay Trần Kiều ra, "Trần Kiều, anh làm người ta khó chịu rồi đấy."
Trần Kiều không nghe, anh vẫn nắm chặt tay cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, môi bặm lại. Cốc Tử thoáng thấy ánh mắt Trần Kiều lúc này không còn ngây ngô như trước đây nữa, con mắt tỏa ra đầy sự quyết tâm và ham muốn chinh phục.