Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341863

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1863 lượt.

giờ em ngủ cũng yên tâm hơn rồi, mau tắt đèn đi."
Trần Kiều như chỉ đợi cô nói thế, cười hì hì tắt đèn rồi trèo lên giường nằm cạnh cô. Anh ôm lấy cánh tay cô nhưng bị cô hất ra, "Quên mất chưa nói với anh, em cũng có thói quen sạch sẽ, không thích người khác động vào mình."
Trần Kiều ngơ ngác rồi kéo tay cô lại, mãi lâu sau Cốc Tử mới thủ thỉ, "Trần Kiều, anh muốn ở với em thì vẫn phải làm việc nhà, anh không thích giặt quần áo, rửa bát đĩa thì anh quét nhà, đổ rác, có được không?"
"Được được." Trần Kiều gật đầu lia lịa.
"Đừng có gạt em đó!" Cốc Tử dường như chưa tin ngay vào sự "hợp tác" đó của anh.
"Nhất định không gạt em mà."
Rồi họ đi ngủ. Nhưng Cốc Tử cứ quay qua quay lại mãi mà không ngủ được, bình thường hơn mười một giờ cô mới đi ngủ, giờ mới hơn tám giờ tối, đồng hồ sinh học của cô đã định thế rồi giờ không biết làm sao điều chinh lại được. Trần Kiều cũng không ngủ nổi, anh thúc vào eo cô, "Cốc Tử, anh cũng không ngủ được."
"Em cũng thế."
"Hôm nay là đêm động phòng hoa chúc. Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng." Trong bóng đêm, đôi mắt Trần Kiều hấp háy, khoé môi cong lên, "Trước khi ngủ, vận động một chút sẽ ngủ ngon hơn đấy, em yêu."
"Ừ...thử xem sao."






Trước kì nghỉ Tết luôn có một cuộc họp tổng kết cuối năm. Cốc Tử vốn ghét tất cả những cuộc họp, đối với cô mà nói, họp đồng nghĩa với phiền não, sếp của cô se đứng trên bục nói khoác một thôi một hồi, toàn những vấn đề chẳng mấy mới mẻ, hết nghiêm túc lại chuyển sang lặt vặt đến linh tinh, vớ vẩn. Diễn thuyết xong, lại đến màn mỗi nhân viên phải đứng lên phát biểu ý kiến, khái quát tình hình công việc một năm vừa qua và tự phê bình bản thân, là vì sếp yêu cầu vậy. Riêng phần tự phê bình, Cốc Tử lại cảm thấy khá dễ dàng, bởi cô là người xin nghỉ nhiều nhất.
Lúc cô phát biểu, sếp cứ nhìn cô chằm chằm. Cốc Tử nhanh chóng hiểu ra vấn đề, có lẽ lần trước cô nói với ông ta quan hệ giữa cô với Trần Kiều chỉ là "qua đường" nên chắc giờ ông ta đang khinh bỉ cô lắm. Sau khi cô phát biểu xong, ông ta nhìn mọi người trong phòng hết một lượt rồi lên giọng lạnh lùng, "Còn ai muốn nói gì về Cốc Tử không?"
"Có!" Một giọng nam giới vang lên.
Mọi con mắt đổ dồn về phía người vừa lên tiếng, thế rồi ai nấy đều chú ý lắng nghe xem anh ta chuẩn bị nói gì. Người này thản nhiên nói, "Cốc Tử một mình nuôi con quả thực rất vất vả, có lẽ đã đến lúc nên tìm cho mình ai đó."
Cốc Tử nghe đến đây thì đỏ bừng mặt, đột nhiên cô thấy buồn nôn, bình thường người này không hay nói chuyện, sao hôm nay tự nhiên lại phát biểu kì lạ vậy? Niềm an ủi lớn nhất của Cốc Tử sau buổi họp là mục sếp phát tiền mừng tuổi, có vẻ phong bao cũng dày dày. Cốc Tử coi trong từng đồng mình kiếm ra nên không bao giờ vung tay quá trán, giờ được nhận tiền mừng thì hỉ hả lắm.
"Cảm ơn anh." Cốc Tử lịch sự đáp lời.
Miêu Miêu định nói gì đó nhưng thấy không khí trên xe lúc này có phần không được bình thường nên lại không nói gì cả. Lúc xuống xe, cô nhéo manh vào eo Cốc Tử, "Cậu thật quá đánh, việc hệ trọng như vậy mà không thèm nói gì với mình! Kết hôn rồi mà chẳng nói với mình một câu, hừ. Là anh chàng đẹp trai Trần Kiều phải không? Cậu chắc chắn là sợ mình cướp mất anh chàng nên không nói gì, phải không?"
"Haizz, cũng mới thôi mà, nên mình chưa kịp nói." Cốc Tử cuống quýt giải thích với cô bạn đáng yêu nơi làm việc của mình.
"Hừ, cậu không coi mình là bạn, chuyện lớn như vậy mà không nói gì cả." Miêu Miêu vẫn không vui, từ trước tới giờ cô vẫn nghĩ trong công ty cô và Cốc Tử thân thiết với nhau nhất.
"Vì mình ngượng mà." Cốc Tử cười ha hả rồi ôm lấy vai bạn, Miêu Miêu lườm bạn một cái rõ dài rồi mới cho qua, "Vậy mời mình ăn gì đi."
"Ừ, tất nhiên rồi!"
"Mình còn muốn làm phù dâu trong ngày cưới của cậu nữa cơ."
"Được luôn!" Cốc Tử vui vẻ đồng ý rồi hai người vui vẻ kéo nhau vào phòng hát.
Trong mắt Cốc Tử, sếp của cô, thực cô không biết phải binh luận thế nào, trước mặt toàn bộ nhân viên mà ông ta thản nhiên gọi cả mấy cô tiếp viên vào hát cùng. Mới vào công ty được gần một năm, cũng không tiếp xúc nhiều với sếp, cô chỉ nghe Miêu Miêu nói ông ta có máu dê, mê gái nhất trong các loại mê, có điều ở nhà đã có một bà vợ La Sát rồi nên chỉ đến những dịp lễ tết đặc biệt mới dám mò ra ngoài ăn vụng. Cốc Tử coi đó là hành động vô liêm sỉ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đó là chuyện riêng của người ta, cô chẳng có phận sự gì để bận tâm hay có ý kiến gì nhiều. Sếp cô sau khi hát vài bài thì mỗi tay ôm một cô tiếp viên vào ngồi trong góc \'tâm sự\'. Cốc Tử hát một hai bài rồi ngồi xuống uống nước ngọt, trong lòng chỉ muốn về nhà.
Giữ buổi, cô ra ngoài nhà vệ sinh thì bất ngờ gặp Cốc Ánh Dương. Cốc Tử hơi ngạc nhiên chứ cũng không mấy tò mò, làm cùng trong một toà nhà, đặt tiệc cùng một nơi cũng không có gì lạ cả. Cốc Ánh Dương dường như đã uống nhiều, khuôn mặt trắng treo mọi khi giờ đã đỏ bừng, hai mắt cũng vậy, anh nhìn Cốc Tử vẻ ngạc nhiên rồi hỏi, "Cốc Tử, cậu ở đây làm gì?"
"Bỉ Cốc,