The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

há cực đoan, nỗi thất vọng với Trần Kiều đã lên tới tột đỉnh nên sẽ không vì người khác đang ở trước mặt mà đối xử tốt hơn với anh, cô đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn anh, một tay dắt Dược Dược, tay kia bám lấy Hạ Dữ Quân rồi giục, “Mình đi thôi.”
Hạ Dữ Quân chẳng phải tay vừa, anh nhìn thấy Trần Kiều thì đã đoán ra đôi phần, trong lòng tự dưng cũng thấy vài phần khó chịu. Nhưng rồi anh lại nghĩ, năm năm trước Cốc Tử đã chẳng màng gì tới gã kia, tương lai chắc chắn cũng sẽ chẳng liên hệ gì tới gã cả, vả lại, thái độ của Cốc Tử bây giờ chả có vẻ gì như tình nhân giận dỗi. Anh nhìn xuống cánh tay đang khoác lên tay mình, tự nhiên trong lòng thấy ấm áp, anh mỉm cười thân mật với Cốc Tử rồi đưa cả hai mẹ con rời khỏi sân bay.
Trần Kiều vẫn đứng đó, mặt đanh lại, môi anh mím chặt không nói được lời nào. Anh thà để cô đánh đập mắng chửi còn hơn nhìn cô đi với người đàn ông khác rồi lạnh lùng với mình. Đúng lúc ấy, Cốc Dược quay lưng lại cười và vẫy tay với anh, “Cháu chào chú.”
Đúng là con trai anh vẫn tốt hơn cả. Nhờ câu nói ấy của Dược Dược mà Trần Kiều lập tức cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Trần Kiều quen Cốc Tử khi anh đang học lớp mười. Vì kém môn tiếng Anh nên cha mẹ ráo iế tìm gia sư cho anh, sau nhiều vất vả, họ đã chọn ngay cô bạn mà người chị họ giới thiệu. Ban đầu gặp Cốc Tử, mới nhìn anh còn tưởng là con trai, cô cắt tóc ngắn, đi bốt ngắn, mặc áo sát nách, nhưng tới lúc anh bước lại gần thì mới thấy đó là một khuôn mặt rất xinh đẹp. Khuôn mặt cô hài hòa, nước da trắng mịn, lúc đó cô đeo kính cận, nhìn ai cũng phải nheo nheo mắt, khóe môi lúc nào cũng nở nụ cười và đặc biệt nhất là đôi lúm đồng tiền rất sâu hai bên má. Trần Kiều từ nhỏ đã không thích học tiếng Anh nên dù có gia sư ở đó anh cũng chẳng hứng thú hơn chút nào. Trước mặt cô, anh bỏ sách toán ra làm rất nhanh, Cốc Tử chẳng nói gì cả, chỉ nhìn cậu viết rồi cười hì hì, “Em đúng là học sinh thông minh chứ chẳng như chị, chị học toán dốt lắm.”
Trần Kiều nghe thấy cô gái khen mình thì xấu hổ quá, cậu đỏ lừ cả mặt rồi hỏi với giọng lạnh lùng, “ Chị muốn dạy em tiếng Anh à?”
“Ừ, nếu em có việc cứ làm cho xong đi, sớm hay muộn thì cũng phải học, hai tiếng thôi.” Cô giở sách tiếng Anh ra xem rồi làm bài tập của mình, Trần Kiều làm toán thêm nửa tiếng nữa thì lén quay sang nhìn cô, thấy cô không hề tỏ ra mất kiên nhẫn, đành phải chủ động bảo, “Mình học đi.”
Cốc Tử giảng bài rất kỹ, tới khi nào anh hiểu mới thôi. Vốn tiếng Anh của Trần Kiều không phải quá kém, chỉ là không biết vận dụng thế nào. Quan trọng là anh cũng thông minh, trí nhớ tốt, nghe xong là hiểu ngay, thậm chí còn thấy môn học này khá lý thú. Mấy ngày đầu anh chả chú ý tới cô lắm, lúc nào vui thì nghe giảng, không vui thì mặc kệ nhưng cô cũng chẳng giận, cứ ngồi bên bàn làm việc của mình, nhưng dù thế nào cũng vẫn giảng đủ hai tiếng mỗi ngày.
Gia sư của Trần Kiều trước đây chưa bao giờ dạy cho anh quá nửa tháng. Nửa tháng sau anh nhăn mày hỏi cô, “Sao chị vẫn kiên trì được chứ?”
Cốc Tử không nghĩ rằng cậu lại hỏi như vậy, cô bật cười, “Em biết không, nhà em ra điều kiện cho chị rất hấp dẫn đó.”
“Hình như trường của chị mười giờ đêm là đóng cửa à?”
“Ừ.”
“Thế mười hai giờ chị mới về thì phải làm sao?”
“Chị trèo tường.”
“Hả?” Trần Kiều lộ ra đôi chút hứng thú, “Chị mà cũng dám trèo tường cơ á?”
“Cậu nhóc, bây giờ chin giờ rồi, cậu có chịu để tôi giảng bài chưa?”
“Chị không biết lười nhác là gì phải không?”
“Nhận tiền rồi thì phải tận tâm, điều này thì chị hiểu.” Cốc tử cười nhẹ, “Mà em cũng rất khá, duy chỉ có vấn đề thời gian là khiến chị gần như phát điên, nhưng bù lại em thông minh, ít nhất những gì chị nói em đều hiểu.”
Rốt cuộc Trần Kiều vẫn là một đứa trẻ, nghe người khác khen mình thì trong lòng cũng vui vẻ và bắt đầu nhượng bộ. Dần dần anh không bắt cô phải chờ mình nữa, cô tới sáu giờ là anh chuẩn bị nghe giảng ngay. Sau đó một thời gian, hai người cũng nói chuyện với nhau về những chủ đề khác. Trần Kiều dần phát hiện, cô gái mà anh cho là “cổ hủ’ này thực ra cái gì cũng biết, anh kể cho cô game mới nhất, danh thủ thể thao mà anh yêu mến, chủ đề nào cô cũng cảm thấy thú vị, còn cùng trao đổi với anh, cô nói cô thích cầu thủ David Beckham.
Trên bàn học của cậu bắt đầu xuất hiện các món ăn vặt. Ban đầu Cốc Tử còn hơi ngượng nhưng lâu dần cô vừa giảng bài vừa nhai rau ráu mấy món ưa thích của mình.
Khi hai người thân với nhau hơn, Cốc Tư giao hẹn với cậu, nếu lần này câu thi được trên tám điểm thì sẽ mời cậu ăn, Trần Kiều lại ra điều kiện khác, “Không, nếu được trên tám điểm thì chị đi chơi game với em!”
Hai người đi chơi với nhau mấy lần, Trần Kiều lại phát hiện ra rằng cô gái này cũng là tay khá, chơi game giỏi, trượt pa-tanh cũng cừ, mà có lẽ giỏi nhất có lẽ là món đánh người. Một lần cậu bị người ta lừa, cô vô tình nhìn thấy liền xử lý thay anh, khiến cho cả bọn chạy té ra quần.
Sau bao lần như vậy, anh vừa tò mò lại vừa ngưỡng mộ cô, bắt đầu để mặc cho bản thân có tình cảm đặc biệt với cô lúc nào không hay.
Trần Kiều