The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

hận sai rồi không được sao?"
"Xí."
"Em tha lỗi cho anh đi mà, để anh còn đi làm."
"Hừ."
"Không là anh chụp ảnh đó." Trần Kiều nói rồi cười hì hì.
"Đồ bất lịch sự, đồ vô lại, đồ đáng chết..." Cốc Tử mắng một thôi một hồi nhưng thấy Trần Kiều định lấy điện thoại ra thật thì vội vàng xua tay, "Thôi được rồi, thì cho qua, nhưng từ sau không được để đèn khi ngủ, nếu không em cho anh ngủ riêng đó."
"Ừ, ừ." Trần Kiều ngoan ngoãn gật đầu lia lịa rồi lùi lại một bước, "Anh cũng muốn đi, em nhanh chút được không? Dạo này em táo bón à? Để chiều anh mua chuối cho em nhé!"
"Cút đi!"
Tuy buổi sáng Cốc Tử đã nói đồng ý bỏ qua chuyện đêm qua nhưng Trần Kiều vẫn không dám chắc cô có tha cho anh thật hay không nên cả ngày vẫn lo lắng không yên. Tan sở, việc đầu tiên anh làm là chạy đi mua một nải chuối, thêm ít mật ông tốt về để nịnh cô. Về đến nhà đã thấy cô dọn sẵn cơm ngon canh ngọt đợi mình, Trần Kiều xúc động vô cùng, anh chạy tới ôm cô vào lòng. Về phần Cốc Tử, thấy anh mất công đi mua rồi mang về mấy đồ kia lại thấy ngượng ngùng, mặt đỏ nhừ lên như gấc.
Trần Kiều giúp Dược Dược làm xong bài tập rồi cùng con xem phim hoạt hình một lúc, sau đó mới đưa con về phòng ngủ. Xong xuôi anh về phòng mình ôm Cốc Tử nói chuyện, vừa mới ngọt ngào được đôi chút thì Cốc Tử nói phải đi viết bài khiến anh mất hứng, tỏ vẻ không vui ra mặt, "Em đừng viết nữa có được không, ngày nào cũng viết thế mệt chết đi mà chẳng kiếm được bao nhiêu tiền."
"Em viết không phải vì tiền, mà vì em thích viết. Em thích, anh có hiểu không?" Cốc Tử nhe răng cười cự lại.
"Này, em có biết hay không, nếu sau này nhà nước để ý thắt chặt tới tiểu thuyết dạng này, em sẽ bị nhốt vào tù, đến lúc đó, anh không có mặt mũi nào đi xin cho em đâu đó."
"Xì, thế thì cứ để người ta nhốt em đi!" Cốc Tử hừ một tiếng, thấy Trần Kiều không nói gì lại tiếp lời, "Mà em cũng viết cả những chuyện tình yêu thuần khiết nữa cơ mà, sao anh không tính? Còn cả dịch tác phẩm kinh điển nước ngoài nữa, anh có biết không?"
"Hừ." Trần Kiều hậm hực, "Em viết vất vả cả năm cũng không bằng anh kiếm một ngày, mà văn của em lại rất bình thường, rất phổ thông..."
Cốc Tử thấy có người khinh rẻ việc cô làm thì không vui, cô giận dữ gào vào mặt anh, "Cút đi."
Không hiểu sao tối nay Cốc Tử lại rất có cảm hứng viết, cô ngồi dán mắt vào màn hình máy tính, tay gõ bàn phím lạch cạch mãi không thôi. Tám giờ Trần Kiều đã ngồi lên giường chờ cô, tới mười giờ, rồi mười một giờ vẫn chưa thấy cô có ý định tắt máy lên giường đi ngủ thì cất tiếng giục giã, Cốc Tử nghe nhưng chỉ ậm ừ đáp lại, "Sắp xong rồi, em sắp xong rồi đây."
Nhưng mãi tới mười hai giờ mà Cốc Tử vẫn lạch cạch chưa xong, Trần Kiều không chịu được nữa, anh cầm cái gối ném vèo về phía cô, Cốc Tử giật mình, cô giận dữ quay lại nhìn anh trừng trừng, "Anh làm cái gì thế?"
"Lên giường đi ngủ mau." Trần Kiều làm bộ chu miệng nũng nịu.
"Sắp xong thật rồi mà." Cốc Tử liếc nhìn đồng hồ thấy cũng đã muộn thật, cô a nhanh chóng xuống giọng.
"Không được!" Trần Kiều như được thể, ngồi nhỏm dậy uy hiếp, "Cho em hai lựa chọn, một là tự lưu lại rồi tắt máy tính, hai là anh rút điện ra."
Cốc Tử liếc mắt nhìn anh, "Anh giỏi lắm!" Nói rồi cô bỏ máy tính đấy đi rửa ráy mặt mũi, vừa quay đi thì Trần Kiều đã chạy ra ngồi chơi bài. Đến lúc cô quay lại thì anh không sao ngừng lại được, chơi hết ván này tới ván khác, đến lượt Cốc Tử giục anh không được, cô bất ngờ giơ tay rút phịch cái phích cắm ở ổ điện ra.
Trần Kiều đang chơi hay, bỗng thấy màn hình máy tính bỗng nhiên đen ngòm thì tròn xoe mắt, anh bám lấy váy ngủ của cô mè nheo, giọng điệu rất tủi thân, "Em bắt nạt anh."
"Em thích bắt nạt anh đấy." Cốc Tử hừ một tiếng rồi quay người bò lên giường, Trần Kiều vẫn ở nguyên đó sụt sịt, "Em xấu tính quá, mình làm mãi thì không sao, còn người khác làm thì thị uy ăn hiếp."
"Ôi buồn ngủ quá, mai còn phải đi làm nữa chứ." Cốc Tử như chẳng buồn để ý đến lời khiêu khích của Trần Kiều, cô lấy tay che miệng đang ngáp dài ra của mình.
Trần Kiều bò lên giường cắn vào cổ cô, "Em tưởng mình em phải đi làm hả, anh cũng phải đi làm chứ bộ. Em hành hạ anh cả tối chắc chắn mai anh sẽ không ra khỏi giường được, em phải đền cho anh."
Cốc Tử quay người sang bên kia không thèm để ý tới anh, nhưng thấy anh cứ ngọ nguậy không chịu nằm yên, còn thúc cả vào người cô, cô thấy khó chịu liền bảo, "Chúng ta ngủ riêng chăn đi."
"Còn lâu, ngủ riêng chăn sẽ ảnh hưởng ngiêm trọng tới tình cảm vợ chồng đấy." Rồi đột nhiên Trần Kiều không nói gì nữa, anh ra khỏi giường lấy giấy bút hí hoáy viết bản cam kết rồi đem lại giơ trước mặt Cốc Tử, "Ký vào đây cho anh."
"Sau mười một giờ phải lên giường đi ngủ! Cốc Tử muộn một phút sẽ bị phạt một trăm đồng, Trần Kiều muộn một phút sẽ bị phạt một nghìn đồng."
Cốc Tử xem bản cam kết hồi lâu, cô hừ một tiếng rồi thẳng tay ký cái xoẹt. Trần Kiều còn ghi cả ngày tháng vào bản cam kết rồi thản nhiên bảo Cốc Tử, giọng đắc thắng, "Em nợ anh bảy nghìn đồng."
Cốc Tử giơ chân đạp anh xuống