Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.

điều tốt cho anh.”
“Đương nhiên rồi.” Có lẽ vì đã làm mẹ, những năm gần đây Trịnh Vi càng hiểu hơn tấm lòng của người mẹ. “Anh hãy chăm sóc tốt bà ấy nhé.”
“Ừ, dù sao bà cũng không còn nhiều ngày nữa.” Trần Hiếu Chính cười nói, “Đây là chuyện tốt, cuối cùng bà cũng sắp đoàn tụ với bố anh rồi. Dường như bà cũng cảm nhận được thời gian không còn nhiều, mấy ngày trước lại nhớ được nhiều chuyện, cầm tay anh nói không ngừng, nào là đừng ly hôn nữa, không biết cắt dưa thì không cắt nữa, chỉ cần anh thích là được. Bà ấy muốn được ở bên cạnh bố anh rồi, không muốn anh giống như bà sống cô đơn ba mươi năm. Anh bảo bà hồ đồ rồi, Trịnh Vi sớm đã là vợ, là mẹ của người khác rồi. Bà không tin, còn liên mồm bảo ‘Sao lại có thể như thế, sao lại có thể, hai đứa yêu nhau như thế, cho dù ta có mù cũng nhận ra’.”
Trịnh Vi quay mặt đi, cọ gò má vào đầu A Ninh, vội vã khàn giọng nói: “Anh hãy chăm sóc tốt cho bà ấy, bà ấy đã bệnh nặng quá rồi.”
Giọng điệu anh vẫn lạnh lùng thản nhiên, không biểu lộ chút cảm xúc nào, “Em có biết bà ấy phát bệnh thế nào không? Tết Âm lịch, anh cãi nhau một trận với bà ấy, tất cả đồ đạc trong nhà bị đập vỡ hết. Bà ấy yêu cầu anh phải chiến đấu tranh giành, anh nói anh vẫn luôn chiến đấu, nhưng chiến đấu mãi có thể hạnh phúc sao? Hạnh phúc của anh đâu rồi? Khi bà thấy anh đập đồ đạc đã chảy nước mắt, anh cảm thấy thật hả giận, như thể những năm gần đây bà ấy đã biến anh thành như này, sau đó anh cảm thấy nhẹ nhõm đi rất nhiều, tuy rằng anh biết rõ sự thật không phải như vậy. Trịnh Vi, em…”
Điện thoại trong túi Trịnh Vi kêu lên, A Ninh vừa nghe thấy đã phấn chấn: “Là bố, điện thoại của bố đấy.”
Trịnh Vi đứng dậy, bước vài bước rồi mới nhận điện thoại, nhưng Trần Hiếu Chính vẫn loáng thoáng nghe thấy tiếng cô nói chuyện.
“… điện thoại? Không có nha, em không gọi cho anh mà. À, nhất định vừa rồi trong lúc vội vàng đã nhấn rồi… Không có gì gấp gáp cả… Đúng, tang lễ kết thúc rồi, đang đợi ăn cơm với Lão Trương… Giọng của em? Thật sao? Có thể em cúm rồi… Không đạp chăn mà… thật sự không có mà, A Ninh cũng rất khỏe… Vâng, vâng, buổi tối em sẽ gọi điện cho anh, giờ anh cứ làm việc đi…”
Khi quay trở lại, mặt cô có chút hồng lên, người đứng bên xe lúc này đã hoàn toàn kiểm soát được tâm tình của mình – kiềm chế, ít nhất cũng có chút hững hờ nhìn cô.
“Không phải anh vội vào viện sao? Em cũng phải đi rồi.” Trịnh Vi nắm tay A Ninh bước đi.
Trần Hiếu Chính bất ngờ nói: “Anh ta đối xử với em cũng không tệ nhỉ.”






Ngày 13 tháng 2, đến đây kết thúc
10:00 Lâm Tĩnh
Lâm Tĩnh của ngày hôm nay dậy rất sớm, dẫu rằng dậy sớm vốn dĩ là thói quen của anh, thế nhưng anh biết, hôm nay và ngày thường, thậm chỉ là so với bất kỳ ngày nào của mai sau, cũng đều sẽ trở nên đặc biệt hơn, bởi vì, cô gái mà 21 năm trước đã từng nói sau này lớn lên sẽ làm vợ của anh, cuối cùng cũng đã trở thành vợ của anh vào ngày hôm nay rồi.
Nghiêm khắc mà nói thì thật ra từ hơn nửa năm trước, Lâm Tĩnh và Trịnh Vi đã là đôi vợ chồng hợp pháp, nhưng nói thể nào thì Lâm Tĩnh cũng là một người đàn ông Trung Quốc truyền thống, trong quan niệm của anh, chỉ khi trải qua luôn nghi thức này, cô mới thật sự danh chính ngôn thuận trở thành một nửa còn lại của anh, chỗ trống trong cuộc sống của anh mới có thể gọi là viên mãn.
Hôn lễ được cử hành tại thành phố G, Lâm Tĩnh và Trịnh Vi đều không phải là người bản xứ, do đó bạn bè đến tham dự tiệc cưới đa số là đồng nghiệp và bạn bè của đôi bên, một vài người thân ở Nam Sương cũng đã đến tận nơi chúc mừng họ. Theo ý của Lâm Tĩnh thì đợi khi cả hai đều có thời gian thì sẽ cùng về Nam Sương mời những người thân và bạn bè đã không thể đến dự hôn lễ dùng một bữa, cũng xem như là hai bên đều thỏa đáng.
Rất nhiều người nói với họ, theo như tập tục cũ thì một ngày trước khi kết hôn, chú rể và cô dâu không thể gặp mặt nhau, tuy rằng Lâm Tĩnh cảm thấy tục lệ này chẳng có lý gì cả, thế nhưng, họ vẫn còn cả một đời ở bên nhau, xa nhau một đêm cũng không có vấn đề gì. Do đó bắt đầu từ ngày hôm trước, Trịnh Vi đã dọn đến khách sạn nơi tổ chức hôn lễ ở cùng ba mẹ của mình. Đã gần hai ngày không gặp Trịnh Vi, nghĩ đến gương mặt của cô khi cô khoác trên người chiếc áo cưới trắng xóa, một Lâm Tĩnh vốn ung dung điềm đạm cũng chợt cảm thấy thời gian quả thật là quá chậm rồi.
18:45 Trần Hiếu Chính
Khi còn là một thiếu niên chẳng có gì khác ngoài kiêu ngạo, anh đã từng vô số lần tưởng tượng giây phút này ở trong mơ. Vải tơ màu ngà là hợp với nước da trắng trẻo của cô nhất, kiểu lễ phục nhỏ sẽ khiến cho gương mặt trẻ con của cô càng thêm sinh động; ở trái tai bên trái của cô có một nốt ruồi, cô từng nói, A Chính, nếu như có một ngày chúng ta thất lạc nhau, đến khi gặp lại được mà tóc em đã trắng hết rồi, thì hãy nhớ lấy nốt ruồi này, rồi anh sẽ nhận ra em. Giờ đây, dung nhan của cả hai vẫn chưa đổi, anh đứng ở nơi cách cô hơn một mét, nhưng chỉ nhìn thấy hạt trân châu đang lủng lẳng bên dưới tai của cô. Bàn tay của cô