Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342249

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.

đến ngay cả bản thân cô cũng không thích cô thời quá khứ - một cô gái được nuông chiều thành hư, tự coi mình là trung tâm của vũ trụ, tưởng rằng ai cũng yêu quý mình, tưởng rằng không có gì là không đạt được. Tuy nhiên, khi cô nhớ đến buổi tối này, dưới ánh đèn đường trong khuôn viên ký túc, một cô gái mà trên vai vẫn còn một chiếc lá rụng luống cuống nói ra câu đó với chàng trai mà cô yêu, tự nhiên cô lại tha lỗi cho mình thời đó - đó chỉ là một cô bé ngốc nghếch, khao khát được yêu nhưng lại không biết nên yêu như thế nào. Từ nhỏ người lớn đều đều quý cô, nhưng tình yêu đó không thể khiến cô cảm tháy an toàn và thỏa mãn, cô mong chờ một tình cảm toàn tâm toàn ý, đáng để gửi gắm và ngộ nhận rằng chỉ những cái mình đấu tranh có được, mới là cái cô cần. Nếu nói tuổi trẻ hồ đồ là sai, thì nỗi cô đơn trong những năm dài đằng đẵng sau này đã là cái giá phải trả.
Cô nói rất rõ ràng, từng chữ từng chữ, Trần Hiếu Chính giật bắn mình, vốn là người lạnh lùng biết kiềm chế, nhưng lúc này mặt hắn cau lại, ngẩn người một lát, rồi chỉ vào Trịnh Vi “Cậu, cậu… đừng đùa nữa”. Nói xong câu đó, hắn liền luống cuống bỏ đi ngay.
Trịnh Vi lắc lắc đầu xóa đi cảm giác hẫng hụt, không sao cả, hắn phản ứng như thế cũng là bình thường, đường còn xa vạn dặm, ta sẽ theo đến cùng, tất cả mới chỉ là bắt đầu. Cô bắc loa tay, hướng về phía hắn hét lớn: “Trần Hiếu Chính, em nói thật lòng đấy!”
Dường như cô cảm thấy hắn hơi khựng lại, còn mình thì cười với vẻ hài lòng. Cô không thể hiểu, tại sao lại có người thích yêu thầm, nếu bạn đem lòng yêu mọt người mà không nói với người ta, mọi thứ còn có ý nghĩa gì nữa, đây không phải là phong cách của Tiểu Phi Long. Cô đã từng đến, từng yêu, từng cố gắng, đạt được là do may mắn, không đạt được là do số phận. Đương nhiên, khi chúng ta còn trẻ, làm sao chúng ta tin rằng, sẽ có định mệnh khiến chúng ta không đạt được những điều mình mong muốn.






Chiến lược hành động chinh phục Trần Hiếu Chính
Lúc Trịnh Vi về đến ký túc xá, nhìn thấy Nguyễn Nguyễn hơn nửa ngày chưa gặp, mừng như mẹ vừa đi chợ về, cô reo lên: “Nguyễn Nguyễn, cuối cùng thì cậu cũng đã về”.
Buổi sáng trước khi ra cửa còn trong tình trạng chiến tranh lạnh, Nguyễn Nguyễn cũng thấy hơi bất ngờ vì sự nhiệt tình đột xuất của Trịnh Vi, chưa kịp nói gì đã bị Trịnh Vi kéo ra khỏi phòng, “Tớ có rất nhiều chuyện muốn kể với cậu”.
Cô kéo Nguyễn Nguyễn chạy đến bức tượng Mâu Dĩ Thăng[8'> gần Học viện Công nghệ Kiến trúc, cách đó không xa có rất nhiều đôi uyên ương đang tâm sự. Hai người ngồi bệt xuống bậc thềm, Trịnh Vi bắt đầu hào hứng hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay. Nguyễn Nguyễn không ngắt lời cô, chăm chú lắng nghe cô nói, càng nghe mắt càng mở to hơn, cuối cùng không chịu được nữa bèn nói: “Đợi đã, cậu để tớ tiêu hóa một chút cái đã, nói một cách đơn giản là ý cậu muốn nói rằng, trong ngày hôm nay, cậu đã thích một người và từ chối lời tỏ tình của một người, sau đó lại tỏ tình với một người khác?”
Trịnh Vi điềm nhiên gật đầu, “Đúng vậy, có gì là không đúng sao?”
Kế hoạch bước một: Hiểu mình hiểu người, bách chiến bách thắng.
Với các mối quan hệ của Trịnh Vi, để xâm nhập vào sào huyệt của kẻ địch, thu thập các thông tin tình báo nóng hổi không phải là quá khó. Sau khi Lão Trương đưa thời khóa biểu và sinh hoạt biểu của Trần Hiếu Chính ra, còn không quên khuyên thêm một câu chân tình: “Vi Vi, anh thấy em đừng đánh chó chui gầm chạn nữa, mặc dù việc hắn đẩy em một cái cũng đáng lên án lắm, nhưng cũng đã lĩnh đủ rồi, thôi em tha cho hắn đi”.
Đôi mắt to của Trịnh Vi trừng lên, “Lão Trương, anh mới là chó chui gầm chạn, từ nay trở đi, anh chửi anh ấy tức là chửi em, mọi thù hận xưa giữa em với anh ấy đã xóa hết rồi, hiện giờ anh ấy là người em quý mến, ai bảo em thu thập những cái này là để hành hạ anh ấy, em đang tìm hiểu các sở thích của anh ấy để làm vui lòng anh ấy”.
Lão Trương sững sờ một hồi lâu, Lão không hiểu tại Lão già rồi hay tại thế giới này biến đổi quá nhanh, tại sao vừa tỉnh giấc, kẻ được coi là kẻ thù không đội trời chung như Trần Hiếu Chính giờ lại trở thành người mà Trịnh Vi quý mến. Nhưng Trịnh Vi không có nhiều thời gian nghe Lão thắc mắc, cô đem theo cả cuốn sổ ghi chép bảo bối của mình, chẳng cần mất đến một ngày, ngày tháng năm sinh, chòm sao, nhóm máu, sở thích của Trần Hiếu Chính, các loại sách mà hắn thích đọc, những địa điểm Trần Hiếu Chính hay lui tới đều được cô ghi lại rõ ràng. Trước khi Trịnh Vi trở về phòng với một loạt chiến lợi phẩm trong tay, được sự ủy thác của đám bạn trong phòng với bao thắc mắc, Lão Trương khẽ khàng hỏi đương sự, “Đồng chí Trịnh Vi, đồng chí cam đoan là không đùa đó chứ?”
“Em đâu có thời gian làm những việc vô bổ đó”. Trịnh Vi nói với Lão Trương và mọi người bằng một giọng nghiêm túc, thành khẩn, “Không sai, em muốn theo đuổi Trần Hiếu Chính!”
Bước thứ hai trong kế hoạch của cô: Gây tiếng tăm, lấy thế mạnh dư luận để tạo môi trường hành động thuận lợi.
Kể cả trong