Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

hổ thẹn. Nếu Duy Quyên không nói cô cũng không nghĩ đến vấn đề này một cách nghiêm túc, cô và Trần Hiếu Chính cũng được coi là đã yêu nhau một thời gian khá lâu, hàng ngày đi đâu đều có nhau, nhưng đến giờ cô mới nhận ra rằng họ còn chưa cả cầm tay, thậm chí cô cũng không cảm thấy có gì là không ổn! Đúng là có cái gì đó không ổn thật.
“Nói đi, úp úp mở mở đâu phải là phong cách của cậu”.
“Tớ chưa đến nấc nào cả”. Trịnh Vi thẹn thùng cúi đầu.
“Không thể, lẽ nào Trần Hiếu Chính là Liễu Hạ Huệ[10'>? Lục Nha, cậu là người từng trải, cậu bảo thế có vô lý không? ”
“Hả, tớ á? ” Lục Nha đỏ mặt ấp úng nói: “Tớ đâu biết… nhưng chắc là không thể”.
Nguyễn Nguyễn khẽ hắng giọng: “Chuyện này chỉ có thể cảm nhận mà không thể diễn tả bằng lời, có hay không thì cũng không cần nói ra”.
Trịnh Vi vội gật đầu: “Đúng đấy, đúng đấy”.
Nhưng đến tối, lúc đi đánh răng cùng Nguyễn Nguyễn, Trịnh Vi liền ngó quanh, khi thấy chắc chắn chỉ có hai người mới lén ghé sát vào hỏi: “Này, Nguyễn Nguyễn, tớ hỏi cậu nhé, cậu…cậu và Triệu Thế Vĩnh có gì đó không?"
Nguyễn Nguyễn mím môi cười, “Thế nào là có gì đó không? ”
“Ờ, là cái mà hôm nay Duy Quyên nói ấy, bọn cậu có hôn hít gì không? ”
Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu






“Hả? ” Trịnh Vi hét lớn, lẽ nào tất cả mọi người đều có, chỉ có cô là không, chỉ có cô là bất bình thường ư? “Bọn cậu bắt đầu từ bao giờ, từ giai đoạn nào vậy? ”
Nguyễn Nguyễn đặt ngón tay lên môi, “Suỵt…để tớ nghĩ xem, cầm tay hình như từ lúc mới yêu nhau đã cầm rồi, còn về ôm hôn thì tớ quên rồi, tóm lại là chuyện rất tự nhiên thôi, trăng đến rằm thì trăng sẽ tròn mà”.
“Thế sao trăng của tớ vẫn chưa tròn, bọn tớ còn chưa cầm tay, liệu có gì bất bình thường không nhỉ? ” Trịnh Vi mặt mày nhăn nhó, hỏi.
Nguyễn Nguyễn cũng tỏ ra hơi ngạc nhiên, “Thế hả, tớ tưởng ít nhất bọn cậu cũng phải cầm tay rồi chứ? Đúng là hơi lạ thật, chỉ có điều cậu cũng đừng quá coi trọng chuyện này, có thể anh chàng Trần Hiếu Chính nhà cậu nóng chậm, mỗi người mỗi khác mà”.
“Cậu nói gì vậy, tớ chỉ lo rằng không phải anh ấy nóng chậm mà không thể nóng”.
Trần Hiếu Chính giật nảy mình. “Lại định làm gì hả? ” Cô không nói gì mà vẫn bướng bình túm chặt lấy tay hắn không chịu buông ra. Các loại ô dù đủ màu lướt qua họ, Trần Hiếu Chính khẽ giãy ra nhưng không giãy được, hắn không nói gì, cuối cùng hắn ngần ngừ nắm chặt tay cô với lực mạnh hơn. Hai người cứ nắm chặt tay nhau như thế cho tới khi đến giảng đường mới buông ra, lúc hắn cúi đầu gập ô, Trinh Vi cười bẽn lẽn, thế là hắn quay đầu đi không nhìn cô nữa, mồm lẩm bẩm: “Đồ ngốc” Trịnh Vi lại chạy đến trước mặt hắn chăm chú nhìn vẻ mặt của hắn, hóa ra hắn cũng đang mỉm cười. Trịnh Vi như mở cờ trong bụng, “Trần Hiếu Chính, anh mới là đồ ngốc! ”
Lúc đi vào giảng đường, Nguyễn Nguyễn nhìn thấy cô cầm hai chiếc ô, người lại bị ướt một ít, kinh ngạc hỏi: “Hai chiếc ô của cậu chỉ để cầm chơi thôi à? ” Trịnh Vi ngắm đôi tay thon thả của mình, Trần Hiếu Chính, xem anh thoát khỏi tay em bằng cách nào?
Thầy giáo nói đúng, Trần Hiếu Chính là một sinh viên giỏi, bài vở sau khi đã học, hắn đều biết liên hệ đến các vấn đề có liên quan, không bao giờ bỏ bẵng những kiến thức đó. Bắt đầu từ hôm Trịnh Vi nắm tay hắn, hắn cũng bắt đầu quen với việc nắm chặt tay cô khi có cô bên cạnh. Đúng là bàn tay con gái khác hẳn bàn tay con trai, bàn tay Trịnh Vi nhỏ nhắn mềm mại, ngoài ngón giữa và ngón vô danh bên tay phải có vết hằn do cầm bút nhiều, không có chỗ nào có vết chai nữa, làn da trắng ngần không tỳ vết, móng tay tròn trịa, trông rất đẹp.
Trần Hiếu Chính thích đôi tay Trịnh Vi, đó là một đôi tay chưa từng phải trải qua mưa nắng và lao động, những lúc đọc sách hay rỗi rãi, hắn có thói quen nắm tay Trịnh Vi nghịch. Cô thường trách thú nghịch tay kỳ cục đó của hắn, đó là vì cô chưa bao giờ biết rằng, mỗi lần nắm tay cô, hắn đều tự hỏi mình rằng, Trần Hiếu Chính, người có thể khiến đôi tay này mãi mãi được mềm mại như hôm nay không?
Nhưng trước khi có được đáp án, hắn đã ngất ngây trong niềm hạnh phúc ngọt ngào mà cô đem đến. Mái tóc cô mềm mại làm sao, phảng phất mùi hương thoang thoảng của dầu gội đầu; trước ánh mặt trời, có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mong manh trên làn da trắng ngần của cô…Lúc hai người đi xem phim nói tiếng Anh chiếu ở phòng Ngữ âm khoa Ngoại ngữ, mới xem được một nửa, cô đã tựa vào ghế ngủ ngon lành, khi đầu cô vô tình ngả vào vai hắn, một chút luống cuống, rồi hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, sợ cô tỉnh giấc, một mùi hương ngọt ngào phảng phất đâu đây. Một thời gian hắn tưởng rằng đây là là mùi thơm của con gái, rất lâu rất lâu sau hắn mới hiểu ra rằng, đây là mùi thơm của riêng Trịnh Vi, một mùi thơm có một không hai trên thế gian.
Một tháng trước sinh nhật lần thứ hai mươi của Trịnh Vi, ngày nào cô cũng nhắc hắn: “Anh Chính, anh sẽ tặng em cái gì? ”
Lần nào hắn cũng trả lời với vẻ thờ ơ: “Tặng cái gì vẫn chưa nghĩ ra”.
Hôm sinh nhật chính thức, bố mẹ đều gửi cho cô một ít tiề