Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342267

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.

ất định cô sẽ ở đó đợi anh nên anh yên tâm giải quyết xong việc của mình mới nhớ đến cô vì cô luôn luôn ở đó.
Dĩ nhiên hai người cũng từng cãi nhau và giận nhau vì chuyện này, rõ ràng cô là người không có tính kiên nhẫn, đợi lâu quá, khó tránh khỏi nổi cáu. Anh không cãi được cô, nên những lúc cô nổi trận lôi đình anh thường im lặng, cô chiếm thế thắng nhưng người phải khóc luôn là cô. Sau khi cãi nhau là chiến tranh lạnh, rất nhiều lúc, cô quay đi và bắt đầu cảm thấy hối hận - với cô, thực ra đợi chờ cũng không phải là chuyện gì khó chịu lắm. và thế là, chỉ cần một cú điện thoại của anh, cô lại quên đi tất cả nỗi buồn, mỉm cười ngả vào lòng anh, vết thương chóng liền giúp con người quên đi nỗi đau, phải chăng cũng là niềm hạnh phúc.
Có lúc anh cũng nó: “Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ đến sớm hơn”. Nhưng lần sau vẫn là cô đợi.
Một lần cô đứng dưới sân ký túc xá đợi anh, thấy không thể chịu được nữa bèn xông lên phòng anh, không ngờ thấy anh đã sẵn sàng mọi thứ, nhưng lại đang ôm sách ngồi thẫn thờ ở thành giường. Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy một Trần Hiếu Chính trong tâm trạng thẫn thờ, giống như một đứa trẻ cô đơn, anh vốn là người kiên định, tỉnh táo tiến về hướng đã chọn, không đạt mục dích quyết không can tâm, bắt đầu từ bao giờ anh có vẻ tư lự đó.
Cô không muốn nghĩ, không muốn nghĩ, mặc dù lần nào anh cũng đến muộn, nhưng không bao giờ thất hứa, chỉ cần cuối cùng cô đợi được anh, quá trình thế nào đều không đáng để tâm.
Một lần Trần Hiếu Chính nói với cô: “Thực ra em không phải đợi như thế”.
Trịnh Vi tủm tỉm cười: “Em cũng có ý định thử đến muộn vài lần, để anh được nếm mùi chờ đợi, nhưng em sợ nhỡ em đến muộn, anh sẽ không đợi em ở đó nữa. Vì thế em vẫn đến sớm một chút, không phải anh cũng suốt ngày nói em nhàn cư bất thiện đó sao”.
Cô nói xong, Trần Hiếu Chính cúi đầu chăm chú nhìn vào bài tập đại cương công trình xây dựng của cô, cô nhìn không rõ nét mặt anh.
Một lúc sau, anh nói: “Trịnh Vi, bài tập em làm cẩu thả quá, tỷ lệ thép này quá vô lý”.
Cô khẽ liếc qua với vẻ thờ ơ, “Vậy hả, chắc là em tính sai rồi”.
Trần Hiếu Chính tỏ vẻ bực mình ra mặt, “Em có biết một sai số nhỏ có thể khiến một cây cầu bị sập hay không, em làm ăn cẩu thả thế này, liệu có làm được kỹ sư xây dựng không? ”
“Không phải em nhờ anh kiểm tra hộ đó sao? Gì mà nghiêm trọng dữ vậy? ”
Trần Hiếu Chính nhìn cô rất lâu, cuối cùng thở dài, “Chắc là anh nghiêm trọng hóa vấn đề, nhưng Trịnh Vi này, anh không giống em, cuộc đời anh là một tòa nhà chỉ được xây một lần, anh bắt buộc phải để nó chính xác tuyệt đối, không được sai một xăng-ti-mét nào - vì thế anh căng thẳng quá, sợ rằng làm sai sẽ bước sai”.
Cô ngồi trên đùi anh, ôm chặt anh với vẻ nũng nịu “Không phải em chính là sai số một xăng-ti-mét đó của anh sao? Anh Chính, không phải thầy giáo cũng nói, bất kỳ một công trình kiến trúc nào đều có thể tồn tại một sai số trong phạm vi cho phép, xăng-ti-mét này của em không đáng để tòa nhà của anh phải sập đổ”.
Trần Hiếu Chính đặt vở bài tập xuống và ôm chặt cô. Anh yêu một xăng-ti-mét sai số này và gạt cả tòa nhà ra khỏi suy nghĩ.






Năm thứ ba đại học vừa khai giảng, Trịnh Vi và bạn bè cùng phòng cô chuyển từ ký túc xá cũ đến tòa nhà ký túc xá mới xây xong, hành lý của cô vốn nhiều nhất, dĩ nhiên Trần Hiếu Chính cũng bị cô kéo đến làm phu khuân vác. Hôm đó nhà trường cho phép sinh viên nam được vào ký túc xá nữ trước ánh mắt dò xét của cô quản lý, lần đầu tiên Trần Hiếu Chính được nhìn thấy diện mạo thật của phòng 402. Anh vừa đến, Nguyễn Nguyễn liền thở phào nói:” Anh đến là tốt rồi, của nợ này giao cho anh nhé”.
“Trịnh Vi, đừng bảo với anh chiếc giường bừa bãi nhất kia là của em nhé”. Trần Hiếu Chính chỉ vào một chiếc giường trong phòng nói. Quả nhiên, trong tiếng cười trừ của cô, anh đã có được câu trả lời như dự đoán, bất giác anh thở dài, “Một chi tiết nhỏ cũng có thể phản ánh được lối sống của một con người, sao em không thể gọn gàng hơn được à? ”
“Trong bừa bộn có cái trật tự, trong trật tự có bừa bộn mà”. Trịnh Vi lấp liếm.
Anh đành thu dọn đồ đạc cho cô với vẻ cam chịu, Trịnh Vi lăng xăng ngó trước ngó sau, nhưng cũng gọi là nhiệt tình chu đáo. Lúc thu dọn đến hòm đựng dụng cụ cá nhân ở đầu giường, một cuốn Truyện cổ Andersen không mới lắm rơi ra, Trần Hiếu Chính cầm lên, “Hóa ra em vẫn đọc loại sách này, lại còn gối đầu giường nữa chứ”.
Trịnh Vi vội nói: “Trả em, trả em, đưa cho em”.
Trên đường về, tâm trạng không vui đó đã lên tới đỉnh điểm, trên xe bus chật chội, hai người đứng đối diện nhau, suốt chặng đường không nói câu nào. Trịnh Vi suy nghĩ xem mình có làm phật ý anh chuyện gì không, vì mặc dù tính tình Trần Hiếu Chính lạnh lùng, nhưng cũng không phải là người hay giận dỗi vô cớ, cũng không phải là người hẹp hòi, việc anh không vui chắc chắn phải có nguyên nhân. Cô thẫn thờ suy nghĩ, ngay cả việc mọi người xung quanh đang chen về phía cô, cô cũng không hề hay biết. Bỗng nhiên Trần Hiếu Chính kéo


XtGem Forum catalog