Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
g chủ trẻ. Lão đi học muộn hơn đám bạn, lại bị lưu ban một năm trong thời đại học, hiện giờ đã gần 30, mà trông vẫn rất lông bông, thay người yêu như thay áo, mãi không chọn được cô nào.
Trịnh Vi vốn hợp với Lão Trương, mấy năm nay vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng lại rủ nhau đi uống bia. Trong thời gian Trịnh Vi liên tục thất bại trong các cuộc hẹn tìm bạn đời, Lão Trương còn nói đùa với cô rằng, nếu 10 năm sau, Lão chưa lấy vợ, cô chưa lấy chồng thì hai người sẽ lấy nhau sống cho qua ngày, dù gì cũng là lọt sàng xuống nia, không đi đâu mà thiệt.
Lão Trương nói qua điện thoại: “Vừa nãy anh nhìn thấy bóng một người ở tầng một trong tiệm ăn Tả Ngạn rất giống em, lúc đó đang ngồi với khách hàng, đang định gọi em, quay ra đã không thấy đâu. Có phải em đang ở Tả Ngạn? ”
Trịnh Vi nói: “Thế chắc là anh không nhìn nhầm, em đang ăn cơm ở tầng hai cùng Nguyễn Nguyễn. Anh đợi một lát”.
Trịnh Vi lấy tay che điện thoại, cười, nói với Nguyễn Nguyễn: “Lão Trương gọi, đúng lúc lão cũng đang ở Tả Ngạn, Lão nói muốn ăn cơm cùng bọn mình, cậu thấy thế nào? ”
Nguyễn Nguyễn nói: “Có vấn đề gì đâu, sau khi tốt nghiệp tớ cũng chưa gặp Lão ấy lần nào, mau gọi Lão đến đi”.
Lúc Lão Trương hồ hởi đi tới, vừa ngồi xuống, Lão liền nhìn Nguyễn Nguyễn với vẻ khoa trương: “Hôm nay anh thật có diễm phúc, được hai người đẹp ngồi ăn cơm cùng, Nguyễn Nguyễn, mấy năm không gặp, trông em ngày càng xinh ra, làm anh cũng thấy tiếc ngày đó mình không ra tay, nhưng thấy em sống hạnh phúc, anh cũng yên tâm”.
Trịnh Vi chỉ vào lão trương nói, “Anh yên tâm cái gì, anh tưởng mình là Giả Bảo Ngọc hả? Cơm chưa ăn mà nước miếng đã văng ra tùm lum rồi”.
Nguyễn Nguyễn chỉ cười.
Lão Trương vừa nhai vừa nói với Trịnh Vi: “Vi Vi, em gầy hơn nhiều so với lần trước anh gặp, con gái có tí da tí thịt vẫn thích hơn, ôm cũng thấy êm”.
“Đừng có mà ăn nói linh tinh”. Trịnh Vi lườm lão một cái.
Có Lão Trương ở giữa pha trò, thời gian trôi đi rất nhanh, Nguyễn Nguyễn nhìn đồng hồ, “Có lẽ em phải về trước thôi, hai người cứ tiếp tục nhé, em về trước vậy? ”
Trịnh Vi nói: “Đúng rồi, ngày mai cậu còn phải ngồi tàu nữa, tớ về cùng cậu nhé. Lão Trương, anh cứ tiếp tục nhâm nhi đi”.
Trước khi Trịnh Vi xuống xe, Lão Trương liền tắt máy, nói như nói chuyện bang quơ: “Đợt trước anh gặp Trần Hiếu Chính ở một cuộc đấu thầu, mới biết em và hắn cùng làm ở một cơ quan, cũn khó xử nhỉ. Hôm đó anh mời hắn uống rượu, tiện thể chúc mừng hắn lên chức, cuối cùng hắn uống say bét nhè. Em cũng biết con người hắn đấy, chuyện gì cũng giấu trong lòng, mà lại cầu toàn, anh thấy cũng chẳng có mấy người có thể làm hắn đau khổ vậy đâu”.
Trịnh Vi không muốn nghe nhiều, “Đừng nói chuyện này với em, chẳng có gì thú vị cả”.
“Nói thật, anh cũng là người chứng kiến hai đứa bọn em đến với nhau, Trần Hiếu Chính và em đều là bạn của Lão trương này, anh không muốn can thiệp, cũng không có ý định gán ghép bọn em với nhau, chỉ có điều thấy bạn không vui, mình cũng cảm thấy buồn. Nghe nói em lại tìm được một anh khác, anh chàng đó làm ở viện kiểm sát hả? Theo anh, nếu thấy ổn thì nên quyết định đi, con gái tốt nhất phải có một mái ấm, nếu cuộc sống của em ổn, thì bên kia cũng hết tơ tưởng."
Trịnh Vi bật cười, “Không giành được mới tơ tưởng, đưa đến tận cửa chưa chắc anh ấy đã cần. Công danh lợi lộc trong tay, thỉnh thoảng chỉ thở dài nhớ lại chuyện cũ, có người chỉ cần sự tơ tưởng đó mà thôi”.
“Em đừng giận vội, hôm đó sau khi hắn say, anh liền khuyên hắn, đàn ông mà, ai chẳng khó quên mối tình đầu. Em đoán hắn nói thế nào không, hắn lải nhải nói đó không phải là mối tình đầu mà là mối tình cuối của hắn. Anh nghĩ một lúc mới hiểu ra vấn đề, em bảo một người kiêu căng như hắn mà ra nông nỗi này, có phải là khổ hay không? ”
Trịnh Vi khẽ cau mặt, “Lão Trương, máy điều hòa trong xe anh để lạnh quá. Em lên nhà đây, cẩn thận nhé, đừng uống nhiều quá, đừng để chưa lấy được vợ mà đã chết về say nhé”.
Lão Trương cười lớn, “Người như anh mà lấy vợ mới là phí phạm của trời. Thôi về đi, lần sau lại ăn cơm nhé”.
Chuyến tàu từ thành phố G về thành phố S vẫn khởi hành từ hơn 6 giờ tối, lúc tàu sắp chạy, Trịnh Vi gọi điện thoại cho Nguyễn Nguyễn. Nguyễn Nguyễn nói cô đã ở trên tàu, lúc từ nhà đi còn gặp Lão Trương dưới cổng khuôn viên, Lão nằng nặc đòi đưa cô ra ga, còn đích thân tiễn ra sân ga.
“Thế thì tớ yên tâm rồi, cái chân của cậu, và cả em bé trong bụng đều phải cẩn thận đấy. Đi sớm về sớm nhé, nếu Triệu Thế Vĩnh bắt nạt cậu, thì chớ có cho hắn cơ hội”. Trịnh Vi nói.
“Không sao đâu, cậu đừng tưởng tượng đáng sợ như thế. Tàu chuẩn bị chạy rồi, lúc về tớ sẽ gọi cho cậu”. Còi tàu đang thúc giục, giọng Nguyễn Nguyễn nhẹ nhàng, phấn chấn, khiến Trịnh Vi có cảm giác như thời gian đang quay trở về quá khứ, Nguyễn Nguyễn đắm mình trong vị ngọt tình yêu, không quản nắng mưa đi thăm người yêu.
Dường như Nguyễn Nguyễn cũng cảm nhận được điều đó, trước khi cúp máy cô khẽ nói một câu: “Vi Vi, hiện giờ