Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2340 lượt.

i, “Lâm Tĩnh, em thật bái phục anh, phòng của anh sạch sẽ tinh tươm thế này, ở phòng em bừa bộn như vậy mà không hề phàn nàn gì."
Lâm Tĩnh cười, “Không phải anh nhập gia tùy tục đó sao, nói thật, những cái khác còn chịu được, nhưng cái giường của em sẽ khiến bệnh viêm khớp của anh xuất hiện sớm 20 năm”.
Trịnh Vi từ từ gục đầu vào vai Lâm Tĩnh, thở phào nhẹ nhõm.
Nguyễn Nguyễn, có lúc cái chúng ta cần, chỉ là bờ vai có thể nương tựa.






Thôi thì cả cuộc đời, có gì đáng phải buồn
Đám tang của Nguyễn Nguyễn diễn ra khá đơn giản, cha mẹ cô từ vùng sông nước Giang nam đến, sau khi bàn bạc với Ngô Giang, đem hài cốt về quê hương. Triệu Thế Vĩnh không xuất hiện trong tang lễ, mà mấy chị em học cùng nhau ngày xưa, Hà Lục nha, Trác Mĩ, kể cả Lê Duy Quyên ở Bắc Kinh đều không quản ngại đường sá xa xôi quay về, mọi người gặp nhau, ai nấy đều sụt sùi. Chỉ có Tiểu Bắc vẫn đang ở Tân Cương, ở đầu bên kia điện thoại, cô khóc nức nở, cuối cùng nói: “Người đã đi xa rồi, đưa tiễn ở đâu cũng vậy thôi, người thấu tình đạt lý như Nguyễn Nguyễn sẽ hiểu hết”.
Trịnh Vi nghẹn ngào hỏi cô: “Tiểu bắc, cậu tốt nghiệp tiến sĩ xong, định ở lại Tân Cương học đến bằng liệt sĩ mới chịu về hả? ”
Chuyện của Tiểu Bắc, Trịnh Vi cũng biết ít nhiều, anh bạn mà cô yêu thầm vợ mất từ nửa năm trước, cô vợ người dân tộc Uây-oa của anh chết vì bệnh ung thư dạ dày, để lại cho anh một cậu con trai còn nhỏ. Trong lúc anh đau buồn nhất, Tiểu Bắc luôn ở bên anh, sao người đàn ông đó không hiểu tấm lòng của cô bao năm qua, con vẫn còn nhỏ, không thể không có mẹ, anh đã chấp nhận để người khác làm mối, nhưng không chịu nhận tấm lòng của Tiểu Bắc. Anh nói, Tiểu Bắc quá tuyệt vời, một cô gái tốt nghiệp tiến sĩ trẻ trung xinh đẹp như cô, không nên lấy một người đàn ông bình thường vợ chết như anh, anh sợ một ngày nào đó cô sẽ phát hiện ra, thực ra anh không tuyệt vời như cô vẫn nghĩ.
Tiểu Bắc nói: “Có lẽ suốt đời tớ sẽ không rời xa mảnh đất này. Cho dù hồi đầu đặt chân đến đây vì lý do gì, nhưng sau khi được ngắm cảnh trăng xuống sa mạc, vẻ mênh mông hoang vu đó đột nhiên khiến tớ có cảm giác, thực ra những cái mà chúng ta ấp ủ rất nhỏ bé. Có lẽ anh ấy nói đúng, người mà tớ yêu không phải là anh ấy, mà là sự tưởng tượng của tớ đối với tình yêu, hiện giờ tớ đã yêu mảnh đất này rồi”.
“Em không sao, cảm ơn anh”.
Bất ngờ anh quay đầu lại, nhíu mày tỏ vẻ đau đớn, “Cảm ơn? Giữa chúng ta chỉ có thể nói lời này ư? ”
Trịnh Vi không tỏ vẻ gì mà lùi lại một bước, đứng cách xa anh đang áp lại gần, nhắc: “Phó Giám đốc, thang máy của Công ty có camera theo dõi”.
Bàn tay gần chạm vào người cô của Trần Hiếu Chính liền cụt hứng, buông xuống.
Mỗi lần, mỗi lần anh đứng gần cô, anh đều buông tay với vẻ bất lực.
Cô đã qua hiểu anh. Biết rõ anh sẽ như thế, nhưng trái tim cô vẫn thắt lại, có bao nhiêu tình yêu để có thể chịu đựng những cái buông tay hết lần này đến lần khác, kể cả khi anh đứng gần cô nhất.
Không gì có thể khiến Trần Hiếu Chính cảm nhận được một cách sâu sắc ý nghĩa của hai chữ “trừng phạt” hơn nụ cười bình thản trên môi Trịnh Vi, anh đã không còn mặt mũi nào đứng trước mặt cô gái mà anh yêu thương.
Đã xuống tầng một, Trịnh Vi bước ra ngoài thang máy trước anh một bước, hít thở bầu không khí cách xa anh, lại nghe thấy anh thằng thắn khuyên sau lưng: “Em nên nghỉ phép một thời gian sẽ tốt cho tất cả mọi người”.
Trịnh Vi liền nghỉ hết luôn bảy ngày phép trong năm, hiện giờ cô và Thử Bảo đã chuyển đến nhà Lâm Tĩnh. Lâm Tĩnh ban ngày đi làm, phần lớn thời gian cô đều dành để ngủ, những lúc rỗi rãi lại lên mạng chơi game, có lúc cũng nghịch đồ nghề viết thư pháp trong thư phòng của anh.
Lâm Tĩnh viết thư pháp kiểu chữ liễn rất rắn rỏi, và cũng rất có thần, nhờ có các giải thưởng đạt được trong các kỳ thi thư pháp, từ tiểu học lên đại học anh đều được cộng nhiều điểm thưởng, sau khi đi làm, tài viết thư pháp của anh cũng trở thành giai thoại. Từ nhỏ, Trịnh Vi được học tô chữ cùng Lâm Tĩnh, nhưng ngoài việc bày bừa bàn học và để mực rây đầy người, chẳng thu hoạch được gì, nhìn những nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo của cô, Lâm Tĩnh luôn than thở rằng, năng khiếu phải từ bẩm sinh mà ra.
Cuối tuần, Lâm Tĩnh lái xe đưa Trịnh Vi ra biển Bắc Hải. Thực ra Trịnh Vi không biết bơi, nhưng Lâm Tĩnh biết gần đây cô đã gặp quá nhiều chuyện không vui, đặc biệt cái chết của Nguyễn Nguyễn là một cú sốc lớn đối với cô, sợ cô giữ mãi trong lòng sẽ ốm, ra biển hít thở không khí trong lành, khi tầm nhìn được mở rộng, rất nhiều chuyện cũng được nghĩ thoáng hơn.
Lúc đi Trịnh Vi khá miễn cưỡng, cô chỉ không muốn làm Lâm Tĩnh mất hứng, nhưng khi được đặt chân lên cát trắng, nhìn thấy biển rộng giữa trời đông, cát trắng mênh mông, rừng đước um tùm, ở phía tận cùng, trời và biển như nối liền với nhau…dường như mọi nỗi phiền muộn trong lòng cũng theo gió biển lẫn mùi hơi tanh len lỏi ra ngoài, vô hình bay đi.
Lâm Tĩnh cười cô, lúc đi thì miễn cưỡng, đến khi được chơi thì chẳng kém