Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342337

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.

, “Anh cứ muốn ngắm thế, ngắm mãi như thế, em bảo có được không?”
Đôi môi Trịnh Vi khẽ hé mở, sững sờ. Thực ra, không phải từ trước đến nay cô không biết gì về tình cảm của Hứa Khai Dương. Hãy thứ lỗi cho tính thích sĩ diện của một cô gái, nhưng có cô gái trẻ nào không như thế, khi tất cả còn đang ở trong giai đoạn mông lung, chỉ muốn nhắm chặt mắt bịt chặt tai để cảm nhận những điều tốt đẹp mà một chàng trai không đáng ghét dành cho cô. Trịnh Vi cũng không nằm ngoài số đó, huống hồ, cô không những không ghét Hứa Khai Dương mà còn khá quý mến anh, muốn chia sẻ với anh mọi niềm vui nỗi buồn của mình như một người bạn thân. Cô tưởng rằng anh sẽ mãi không nói ra, như thế cô có thể tiếp tục vờ như không biết gì.
Thấy cô im lặng hồi lâu, Hứa Khai Dương cũng không biết rõ cô đang nghĩ gì, do dự môt lát, anh liền lấy hết can đảm đặt tay mình lên tay cô.
Trịnh Vi cảm nhận được nhiệt độ lòng bàn tay của anh, như bị điên giật, cô rụt ngay tay xuống bàn rồi nhìn anh như vừa choàng tỉnh.
Vẻ né tránh của cô thực sự làm Hứa Khai Dương buồn lòng, đôi mắt đẹp của anh liền sầm xuống, nói với vẻ vô cùng khỏ hiểu: “Vi Vi, em không thích sao?”
Hai tay Trịnh Vi vặn vẹo dưới gầm bàn, hôm nay cô vốn đã quá bối rối rồi, vừa mới làm rõ xong chuyện về Trần Hiếu Chính, còn chưa có kết quả cuối cùng, giờ lại dính đến chuyện của Hứa Khai Dương. Đáng lẽ, cô định đối phó qua quýt cho xong chuyện, giả vờ không hiểu ý anh, sau đó, họ lại có thể tiếp tục vui vẻ ở bên nhau, nhưng trong lòng cô vang lên một tiếng nhắc nhở, như thế là không được, cô không thể ích kỷ như vậy, nếu không sẽ chẳng khác gì một cô gái hư hỏng.
Cô cắn chặt răng, giơ tay đẩy món đồ chơi mà cô rất thích về phía Hứa Khai Dương, miệng lí nhí: “Không phải, Khai Dương, em thích được ở bên anh, nhưng điều mà em thích và điều mà anh thích lại khác nhau…”






Rõ ràng là Hứa Khai Dương hơi choáng vì câu trả lời vòng vèo của Trịnh Vi, nhưng vẫn mơ hồ hiểu được ý của cô, không phải anh không dự đoán trước được kết quả này, nhưng điều mà anh thích chính là sự thẳng thắn, vẻ ngang ngược bướng bỉnh ở cô. Chỉ có điều anh có phần không cam lòng, “Có thể nói cho anh biết tại sao không? Anh có điểm nào không tốt?” Hứa Khai Dương dò hỏi bằng giọng buồn bã.
“Không, không, anh rất tốt, thực sự là rất tốt”. Những câu nói của Duy Quyên lại một lần nữa vang len trong đầu Trịnh Vi. Thực ra không cần người ngoài nói nhiều, bản thân cô cũng biết Khai Dương là một chàng trai tốt, gia cảnh khá, đẹp trai, điều đáng quý nhất là anh sẽ nâng niu cô như báu vật; có thể tưởng tượng ra rằng, nếu giây phút này đây cô gật đầu, chắc cô cũng sẽ hạnh phúc. Nhưng giống như tâm trạng của Lý Văn Tú[7'> khi dắt con ngựa già quay về vùng Giang Nam - đó đều là những điều rất tốt, nhưng cô lại không thể. Cô biết làm thế nào?
“Em, em đã thích người khác rồi”. Trịnh Vi thầm nghĩ, đã đến nước này thì nói thẳng ra cho rồi.
Hứa Khai Dương lộ rõ vẻ nghi ngờ, “Em đã thích người khác rồi ư? Có phải anh bạn đã sang Mỹ không, rõ ràng là em nói sẽ quên anh ta cơ mà”.
“Không phải anh ấy, em thích một người khác rồi”. Trịnh Vi nhớ đến Trần Hiếu Chính, bất giác mỉm cười.
Một câu nói như thế làm tổn thương người ta biết bao! Có lẽ chỉ có những đứa trẻ vô tâm vô tính mới có thể ngang ngạnh như thế, khi miệng thốt ra câu đó, Trịnh Vi liền cảm thấy hối hận, nhưng cô biết, đó là suy nghĩ thực trong lòng cô, mặc dù sau đó cô mới hiểu ra, Hứa Khai Dương không phải thua Trần Hiếu Chính, anh đã thua cô, giống như cô thua Trần Hiếu Chính mà thôi.
Ai yêu trước, người ấy sẽ thua.
Dường như Hứa Khai Dương đứng bật ngay dậy, Trịnh Vi cúi đầu, cô tưởng anh sẽ bực mình bỏ đi, nhưng anh hít thở thật sâu rồi lại chầm chậm ngồi xuống, “Em ngốc quá, yêu ai không yêu, lại yêu cậu ta!"
Trịnh Vi cảm thấy có lỗi với Khai Dương, nhưng cô vẫn nói một câu: “Anh nói nghe thì dễ lắm, chuyện này làm sao em làm chủ được?”
Rõ ràng là Hứa Khai Dương không có cách nào để phản bác cô, nên đành cúi đầu nghịch bát đũa trước mặt, một lát sau, nói bằng giọng có vẻ giận dỗi: “Anh sẽ không bỏ cuộc, em có thể thích cậu ta, anh cũng có thể thích em. Người mà cậu ta thích không giống như em, Vi Vi, anh cược rằng em không thể giành được cậu ấy”.
Trịnh Vi hất đầu lên, “Khai Dương, chúng ta cứ chờ xem”.
Một bữa cơm hai người ăn với hai tâm trạng khác nhau, các món vốn khá ngon giờ cũng chẳng còn vị gì. Sau khi trả tiền, Hứa Khai Dương đưa món quà Trịnh Vi trả lại ra trước mặt cô, “Anh không phải là con gái, lấy cái này làm gì? Trừ phi em không coi anh là bạn nữa thì mới được trả lại anh, Trịnh Vi, em không đến mức trẻ con như thế chứ?”
Trịnh Vi nghĩ một lát rồi nhận lại, “Khai Dương, cảm ơn anh”.
Anh cùng cô đứng dậy, “Chẳng đáng bao nhiêu, em không phải cảm ơn”.
“Không phải vì cái đó”. Hiếm khi Trịnh Vi nói lí nhí như vậy.
Sao anh không hiểu ý cô, anh cốc đầu cô và nhắc lại một lần nữa: “Trịnh Vi, em là cô bé ngốc nghếch”.
Hứa Khai Dương nói mu