Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.
ều cố gắng tự thôi miên mình, không để ý đến ánh mắt kỳ dị của mọi người, buổi sáng trước khi xuất phát còn trang điểm rất cẩn thận, giờ đây tất cả đều nhòe nhoẹt vì trận mưa lạ lùng đó. Lúc đi đến chân cầu thang ký túc xá, Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc lên được mấy bậc mới phát hiện ra Trịnh Vi không theo sau, cô lao thẳng lên ký túc xá nam.
“Vi Vi, chuyện gì thì cũng phải thay quần áo đã chứ, nếu không dễ cảm lắm đấy”. Đâu phải Nguyễn Nguyễn không biết lòng cô đang nghĩ gì.
Trịnh Vi tảng lờ như không nghe thấy, hai chân thoăn thoắt, xông vào phòng Trần Hiếu Chính, đúng lúc hắn và Lão Trương đều có mặt ở phòng. Vừa nhìn thấy dáng vẻ đó của Trịnh Vi, Lão Trương ngạc nhiên đến nỗi mồm há hốc, “Vi Vi, em…”
“Anh đừng nói gì cả…” Lão vừa mở miệng liền bị Trịnh Vi chặn ngay lại.
Trần Hiếu Chính cầm sách trên tay, lặng lẽ ngồi trên giường, nhìn cô gái thảm hại trước mắt, mái tóc dài của cô bết thành từng lọn xõa xuống vai, chiếc váy màu xanh lá cây dính chặt vào người, đôi giày vải dưới chân đã không còn nhận ra màu ban đầu, cô ngang nhiên đứng trước mặt hắn và ngực phập phồng.
Hắn đang chờ đợi cơn thịnh nộ của cô sắp sửa giáng xuống.
Chính trong lúc mà Lão Trương cũng tưởng Trịnh Vi sẽ nhảy bổ vào xé Trần Hiếu Chính ra thành trăm mảnh, thì cô đã lên tiếng, “Hay lắm phải không? Nói cho anh biết nhé, em sẽ không đùa nữa đâu!”
Trong lúc bước nhanh ra ngoài, cô đâm sầm ngay vào Hứa Khai Dương đang đi về phòng Lão Trương, nhìn thấy cô, Khai Dương hỏi ngay: “Sao người em lại ướt thế này? Anh sợ bọn em gặp mưa nên đã lái xe mấy vòng trong công viên mà chẳng thấy bọn em…”
“Đi rồi sẽ gặp ngay thôi, như thế mà anh cũng tin à, anh đúng là thằng ngốc!” Trịnh Vi gạt Khai Dương sang một bên rồi chạy ngay đi không hề ngoái đầu nhìn lại, khiến anh ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Lúc quay về phòng, Trịnh Vi đã lạnh đến mức toàn thân như đông cứng lại, Nguyễn Nguyễn và Tiểu Bắc đã đun xong nước nóng cho cô, vừa nhìn thấy cô liền đẩy ngay cô vào nhà tắm. Trong khoảnh khắc người chạm vào nước nóng, cô mới cảm thấy mình được sống lại.
Hôm sau, Nguyễn Nguyễn bị cảm, rồi cả Tiểu Bắc từ trước đến nay chưa biết đến ốm đâu cũng kêu đau đầu, Trịnh Vi tưởng rằng mình cũng sẽ ốm nặng, vì chỉ có cô mới là người bị tổn thương nặng nề về mặt thể xác và tâm hồn, không nằm bẹp vài ngày, cô cũng cảm thấy không ổn. Nhưng thực tế đã chứng minh cô thực sự là một kẻ gan lì cóc tía, sáng hôm sau tỉnh giấc, đầu óc tỉnh táo, không còn vấn đề gì nữa. Cô cảm thấy bi ai và hụt hẫng trước sự khỏe khoắn của mình.
Trong tâm trạng phức tạp đó, kỳ thi cuối kỳ đã nhẹ nhàng trôi qua như nước chảy, sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, môn lực ứng dụng, kỳ nghỉ hè cũng tới. Theo thông lệ của Học viện Công trình kiến trúc, mỗi dịp kết thúc năm học, buổi tối trước khi được nghỉ một hôm, Học viện sẽ tổ chức buổi liên hoan văn nghệ, mỗi lớp sẽ có một đến hai tiết mục để giúp sinh viên vui vẻ, thoải mái. Lớp Trịnh Vi có tiết mục tấu hài của một nam sinh, và còn một tiết mục tốp ca nữ, toàn bộ sinh viên nữ trong lớp đều tham gia hát bài Đôi cánh chắp cao tiếng hát, không ngờ lại được hưởng ứng nhiệt liệt.
Sau khi tiết mục của lớp mình kết thúc, mọi người đều trở lại chỗ ngồi, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn quay về chỗ cạnh Tiểu Bắc và Lục Nha - hai cô đến đây là để cổ vũ cho bạn.
“Hê, Trịnh Vi, hát hay lắm”. Tiểu Bắc thấy cô mấy hôm nay như người mất hồn bèn khen một câu để bạn vui.
Trịnh Vi cũng không chịu nhận, khua khua tay, “Chẳng biết thưởng thức nghệ thuật gì cả”. Vẻ mặt vẫn rầu rĩ như cũ. Tiểu Bắc và Nguyễn Nguyễn đưa mắt nhìn nhau, chắc cả hai đã bàn nhau từ trước, “Huệ Kiếm” cắt đứt nghiệp chướng, trong lòng ắt phải buồn khổ.
Mấy người cũng không nói gì nữa, uể oải xem các tiết mục tiếp theo, do ngày mai là chính thức nghỉ hè, một số sinh viên đã về nhà trước, hội trường không đông lắm. Tiết mục cuối cùng của buổi liên hoan là một tiết mục nhảy của lớp Trần Hiếu Chính, người dẫn chương trình vừa dứt lời, hai con mắt của Tiểu Bắc sáng lên, “Đến lớp bọn họ rồi hả, xem thẳng cha đó có lên không?”
Nguyễn Nguyễn nhìn thấy thầy Viện phó đứng ở cánh gà cũng cười, lịch sự chủ động rời sân khấu, nhạc bài Xuân phương Bắc cũng dùng lại ngay. Không hổ là người dẫn chương trình đầy kinh nghiệm, sau vài giây bất ngờ, lập tức vẻ mặt trở lại bình thường, cô cười và nói với Trịnh Vi : “Em thật dũng cảm, em muốn hát bài gì?”
Trịnh Vi nghĩ một lát, “Em muốn hát bài Cảm nhận khi mới biết yêu!”
Nguyễn Nguyễn ngồi dưới sân khấu cũng bật cười, cô nói với Tiểu Bắc đang mặt mày đau khổ, “Cho cậu ấy xả strees, mấy hôm nay cậu ấy bị bách quá rồi”.
Người dẫn chương trình trao đổi một lát với người phụ trách âm thanh, cuối cùng nói với Trịnh Vi bằng giọng nuối tiếc, “Thành thật xin lỗi, trong list các bài hát không có nhạc của bài này”.
Trịnh Vi cau này, “Bài này mà không có? Để em xem có bài gì”.
Trịnh Vi tự mình bước đến gần người phụ trách âm thanh, liếc qua danh sách c