80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.

mình đang trần như nhộng, cảnh giác nép vào sau cánh cửa: “Anh nói dối, em chẳng rơi gì cả! ” cô nhớ đến bài hát thiếu nhi hồi còn nhỏ, con sói già đứng ngoài cửa đóng giả là bà mẹ dụ dỗ chú thỏ con mở cửa, không mở không mở ta không mở, mẹ chưa về, ai đến cũng không mở.
Thấy cô nói vậy, không chịu được nữa anh bèn nói toạc ra: “Dối em? Anh dở hơi à! Quần lót của em rơi ra ngoài rồi đây này, không lấy thì mặc đấy! ”
Mặt Trịnh Vi liền đỏ lựng như trái gấc chin, cô kiểm tra lại một lần nữa, đúng là thiếu cái đó thật, cô kêu thầm trong bụng, xấu hổ chết đi được, trước lúc đi tắm sợ anh nhìn thấy, cô đã cố tình lấy khăn mặt gói quần lót lại và chạy vội vào nhà tắm, chắc là do gói không chặt, chạy lại vội vàng, nó rơi ra khỏi khăn mặt lúc nào cũng không biết, không ngờ bị anh nhặt được. Cô lau mồ hôi trên trán, lần đầu tiên ở phòng anh mà đã để xảy ra sự cố.
Trịnh Vi rón rén mở hé cửa, thò một tay ra, túm lấy món đồ rồi thụt ngay vào trong, đóng chặt cửa, lắc lắc đầu, chuyện nhỏ như con thỏ mà thôi, chẳng có gì chẳng có gì cả, cô mở nước, cố làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra.
Ra khỏi nhà tắm, cô vẫn cúi đầu vì còn ngại chuyện vừa nãy, anh đang tựa người vào giường đọc sách, thấy cô đi ra, bèn nói: “Cái thói bừa bãi của em mãi không sửa được”.
Trịnh Vi cười giả lả cho qua chuyện, chắc anh cũng ngại nói nhiều về chuyện này nên cũng đi tắm luôn.
Khi anh từ nhà tắm đi ra, thấy cô thẫn thờ ở mép giường, không biết đang nghĩ gì. Anh vừa lấy khăn lau tóc, vừa hỏi: “Em làm sao vậy?"
Trịnh Vi ấp úng khác hẳn ngày thường, “Anh định để hai đứa mình chen trên cái giường này à? Em ngủ một mình còn thấy chật, em hay giãy lắm…”
“Anh ngủ giường khác, em ngủ giường anh”. Trần Hiếu Chính nói bằng giọng quả quyết.
“Không, không, anh vẫn phải ngủ giường anh, em ngủ giường khác cũng được”. Cuối cùng cô đã ý thức ra việc vừa nãy mình có ý đồ lấn chiếm nên đã chủ động nói vậy, rồi cô bước tới chiếc giường cạnh giường anh, tiện tay lật chăn lên, lập tức kêu “ái”, hoá ra có mấy đôi tất hôi không biết đã bao nhiêu ngày chưa giặt đang án ngữ trong chăn, cô bịt chặt mũi, “Ôi ghê quá, ghê quá”. Nói xong liền bước tới chiếc giường đối diện, nhìn vào tấm ga trải giường bóng loáng như gương, lại một lần nữa cô phải tròn mắt.
“Em tưởng em đã bừa bộn rồi, hóa ra còn có người cao thủ hơn”. Cô khẽ than, quay đầu lại, thấy anh đang cau mày nhìn chiếc giường đó. Giờ cô cảm thấy, bất cứ ai ngủ trên những chiếc giường này đều cần có long dũng cảm và quyết tâm lớn, bắt một trong hai người phải ngủ trên đó, hình như là một việc tàn nhẫn.
“Rõ ràng trong căn phòng này, chỗ duy nhất có thể ngủ là chiếc giường của anh. Cái này… thực ra, em muốn nói là em không ngại phải nằm chật đâu”.
Anh hơi bối rối, dường như đang nghĩ về tính khả thi trong lời đề nghị của cô. Cô đã nhảy tót lên giường anh, anh quyết định thế nào cũng được, đằng nào thì cô thà chết chứ không chịu ngủ trên những chiếc giường kia, không thể trách cô trơ mặt, mình phải lo thân mình trước, người khác thế nào mặc kệ.
Lúc anh ngồi xuống cạnh cô, cô thò đầu ra khỏi chăn, nghiêm chỉnh ngăn rõ ranh giới trên giường, “Phải nói trước nhé, mặc dù có mỹ nhân bên cạnh, nhưng không được phép quờ quạng tay chân đâu đấy, hãy từ bỏ ngay ý nghĩ xấu xa đó”.
Anh bật cười, “Câu này đáng lẽ phải để anh nói với em mới đúng”.






Đèn đã tắt, hai người nằm trên giường, dường như không còn hứng thú nói chuyện, may mà cả hai đều gầy, nên chiếc giường đơn tuy hơi chật, nhưng cả hai đều cố gắng giữ khoảng cách, cũng không đến nỗi phải chạm vào nhau. Trịnh Vi nằm nép vào tường đếm số, chỉ mong đi vào giấc ngủ ngay, sau đó tỉnh dạy lại là một ngày mới.
Cô thấy rất lạ, cô và Trần Hiếu Chính yêu nhau cũng không phải mới ngày một ngày hai, ngoài “Chuyện đó” ra, mọi hành động thân mật cần có giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm, họ đã có những lần tiếp xúc gần gũi hơn bây giờ, nhưng chưa có lúc nào khiến cô cảm thấy phấp phỏng và ngại ngùng như giây phút này. Cô đoán, chắc là do hoàn cảnh quá đặc biết, bản thân chiếc giường cũng bị phú cho rất nhiều ý nghĩa khiến người ta phải suy nghĩ; hơn nữa ban đêm căn phòng yên tĩnh quá, họ lại quá gần nhau, gần đến nỗi dường như cảm nhận được hơi thở của anh đang phả ngay sau gáy cô, từng nhịp từng nhịp, âm ấm…
Cô cố gắng trấn tĩnh, thì cũng chỉ là cùng ngủ trên một chiếc giường, có gì ghê gớm? Nhưng một điều đáng ngại là tim cô đập rất mạnh, không thể giấu được. Anh im lặng, cũng không biết đã ngủ hay chưa, cô càng nghĩ lại càng không ngủ được, dần dần cô cảm thấy tư thế nép sát vào tường này hơi khó chịu, nhưng cô lại không dám trở mình, sợ chạm vào anh. Thế là cô thầm than khổ, không phải tự mình làm khổ mình đó sao, biết trước thế này, cô thà nắm cây búa của Tiểu Bắc rồi ngủ trên giường của mình còn hơn, kiểu gì sợ hãi cũng còn dễ chịu hơn nằm ngột ngạt thế này,
Trịnh Vi thấy tay chân hơi tê, vừa duỗi ra được một chút, chưa chạm vào người anh, đã nghe thấy a