The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh, Đã Lâu Không Gặp!

Anh, Đã Lâu Không Gặp!

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2374 lượt.

ôi, anh nằm xuống nghỉ ngơi đi."
Tô Hồng Tụ vội vàng chạy xuống lầu, thấy trong nồi nước đường đỏ và gừng đã sôi, vội tìm một cái bát múc đầy một bát, sau đó tìm một cái khay cẩn thận từng li từng tí bưng đồ đi lên tầng.
Mạnh Tư Thành vừa nhìn thấy màu sắc của canh gừng, lập tức chau mày nói không uống..., Tô Hồng Tụ không biết làm sao đành phải vừa khuyên vừa nói lí lẽ . Cuối cùng Mạnh Tư Thành vẫn rất miễn cưỡng uống vào, vừa uống vừa dùng ánh mắt vô tội nhìn Tô Hồng Tụ , điều này khiến Tô Hồng Tụ có một loại cảm giác đang bắt nạt một đứa trẻ vô tội!
Uống xong canh gừng, Tô Hồng Tụ giúp đỡ Mạnh Tư Thành nằm xuống, lại lần nữa đắp kín chăn cho anh, nhẹ nhàng nói: "Bây giờ anh ngủ một giấc đi, được không?"
Mạnh Tư Thành đang ốm, thật ra đầu có chút choáng váng, vừa rồi cũng chỉ là cố gắng gượng mà thôi, bây giờ uống thuốc xong đầu anh càng cảm thấy choáng váng, thực sự cần phải đi ngủ, nhưng anh vẫn không nhịn được mà hỏi: "Tôi ngủ, vậy còn cô?" Cô có phải hay không sẽ len lén rời đi ?
Tô Hồng Tụ đem bát canh gừng đặt lên bàn, vừa dọn dẹp thuốc men trên bàn vừa nói: "Anh ngủ đi, sáu giờ sau anh còn phải uống một lần thuốc nữa mà, tôi ngồi đây nhìn anh, đến giờ uống thuốc sẽ gọi anh dậy."
Mặc dù đầu óc Mạnh Tư Thành đã có chút mơ hồ, nhưng vẫn chau mày hỏi: "Nếu không cô đi sang phòng khách bên cạnh nghỉ ngơi một chút?"
Tô Hồng Tụ cười lắc đầu nói: "Không cần, tôi không buồn ngủ, ngồi ở đây là được rồi."
Mạnh Tư Thành mím môi nhìn chằm chằm Tô Hồng Tụ, do dự một chút mở miệng nói: "Nếu không —— nếu không cô nằm ở đây nghỉ một lát đi ."






Mạnh Tư Thành mím môi nhìn chằm chằm Tô Hồng Tụ, do dự một chút mở miệng nói: "Nếu không —— nếu không cô nằm ở đây nghỉ một lát đi."
Lúc đầu Tô Hồng Tụ còn chưa hiểu ra, ngay sau đó cô chợt nghĩ ra ý tứ của anh. Nằm nghỉ ở đây, có thể là ở đâu, không phải là nằm xuống chiếc giường anh đang nằm đấy chứ?
Trong đầu cô lập tức nổ ầm một tiếng, trên mặt đỏ lừ. Vừa rồi vì cô quá lo lắng cho bệnh tình của Mạnh Tư Thành mà bỏ qua hơi thở mãnh liệt của phái nam trong phòng ngủ này, bây giờ một lần nữa phả vào mặt cô, bao quanh cô, khiến cô có cảm giác khó thở. Mà người đàn ông ở trước mắt cô này, mặc đồ ngủ nằm ở trên giường, càng làm cho cô có một loại cảm giác bị bức bách và nóng nực, khiến cô không dám đến gần, giống như chỉ cần hơi một tí đến gần anh, cả người cô sẽ run rẩy không kềm chế được.
Cô cắn môi nhìn về phía Mạnh Tư Thành, thấy Mạnh Tư Thành nằm ở đó hơi nghiêng mặt đi, cô chỉ nhìn thấy gò má của anh. Gò má anh có đường cong kiên nghị, môi mím chặt tạo cảm giác nghiêm túc, giống như vừa rồi anh không nói cái gì cả.
Nhất thời cô không biết nên nói gì, cô có thể nói đồng ý sao? Cô nam quả nữ đêm khuya, hai người cùng ngủ trên một chiếc giường?
Cô mặc một chiếc áo lông màu trắng, yên lặng nằm ở đó, những sợi tóc mềm mại theo lưng chảy xuống, có mấy sợi còn nghịch ngợm lan tràn đến trên chăn, đến trong tay của anh.
Nhìn cô an tĩnh nằm ở bên giường, trong lòng Mạnh Tư Thành chợt dâng lên một loại cảm giác khác thường.
Bao nhiêu năm rồi, anh vì cô mà khổ sở, bị tổn thương, cố ý lạnh lùng muốn quên đi, sau đó, không còn biết tin tức của cô, anh cho rằng bọn họ cuối cùng cũng trở thành người dưng, kiếp này sẽ không gặp lại.
Không ngờ, ở nơi thành thị rộng lớn này, bọn họ gặp lại nhau; Lúc rạng sáng, anh đột nhiên tỉnh lại, phát hiện cô yên tĩnh ngủ ở bên cạnh giường của anh.
Vượt qua mấy chục năm, vượt qua ngựa xe như nước ở cái thành phố này, vượt qua thân phận và địa vị, cô ở đây, yên tĩnh nằm bên cạnh anh.
Mạnh Tư Thành bị cảm xúc khác thường kia xâm chiếm, khiến hốc mắt của anh không nhịn được có chút ươn ướt.
Đúng vậy, cô ở chỗ này bảo vệ anh, bất luận anh chất vấn cùng phiền não thế nào, hiện tại cô đang ở bên cạnh anh, an tường nằm ở chỗ này.
Mạnh Tư Thành nhịn xuống cảm xúc đang dâng trào trong lòng, run rẩy vươn tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cô.
Mái tóc của cô mềm mại giống như trong tưởng tượng của anh, đó là nơi anh vẫn khát vọng lại chưa từng được chạm đến.
Đúng lúc này, người Tô Hồng Tụ hơi động đậy, Mạnh Tư Thành ngẩn ra, lập tức thu tay về, không được tự nhiên hơi nghiêng mặt đi.
Tô Hồng Tụ chống người lên, phát hiện cánh tay cô có chút tê dại đau đớn, mắt cũng mông lung, giương mắt thấy Mạnh Tư Thành đã tỉnh, vội hỏi hiện tại cảm giác thế nào, lại vội vàng nhìn đồng hồ phát hiện mới sáu giờ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì vậy cô vội vàng đi lấy nhiệt kế, đi rót cho Mạnh Tư Thành cốc nước, lấy thuốc đưa tới, lại phát hiện Mạnh Tư Thành đang ngơ ngác nhìn cô không nói lời nào, cũng không đưa tay ra nhận thuốc, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Tô Hồng Tụ chưa từng gặp qua người vĩ đại như Mạnh Tư Thành cũng sẽ có vẻ mặt như thế, còn tưởng rằng anh vẫn đang không thoải mái, theo bản năng vươn tay sờ sờ trán của anh, phát hiện trán anh hơi có mồ hôi ẩm thấp, đã bớt nóng rồi.
Cô thấy Mạnh Tư Thành giống nh