Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh, Đã Lâu Không Gặp!

Anh, Đã Lâu Không Gặp!

Tác giả: Nữ Vương Không Ở Nhà

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2404 lượt.

p.
Lúc cô đang muốn đi về, chợt thấy cây khô phía trước ló ra một bóng người, ngược sáng, không thấy rõ mặt, chỉ mơ hồ có thể nhìn đến đối phương thân hình cao to, mặc tây trang, chìm trong bóng đêm.
Tô Hồng Tụ sợ hết hồn, đợi đến lúc định thần nhìn lại, phát hiện cái bóng dáng kia có chút quen thuộc.
Người kia từ trong bóng râm đi ra, đứng ở chỗ có ánh đèn chiếu đến lúc này Tô Hồng Tụ mới thấy rõ ràng gương mặt của anh ta.
Sóng mũi cao, đôi mắt thâm trầm, môi mỏng khẽ mím lại, quen thuộc như vậy, quen thuộc đến mức nửa đêm tỉnh lại trong giác mơ vẫn rõ ràng như vậy.
Mạnh Tư Thành, thì ra là anh.






Tô Hồng Tụ đưa điện thoại cho Tôn Kiến Nghiệp xong, rồi đi từ từ trở về nhà, lúc này theo ánh đèn chiếu xuống một cây khô gần đó, cô nhìn thấy một người từ từ đi ra.
Bóng dáng cao lớn, gương mặt kiên nghị, từ từ đến gần, chỗ ánh sáng giao thoa, cô nhận ra người đó.
Thì ra là anh, Mạnh Tư Thành.
Ánh đèn sáng tối, còn có bóng cây loang lổ, co nhìn không rõ ánh mắt của anh, nhưng vẫn cảm nhận được cảm giác bị áp bức.
Mạnh Tư Thành nhìn cô không nói lời nào, cả người cô bắt đầu không được tự nhiên, do dự một chút cô nhẹ nhàng mở miệng hỏi: "Làm sao anh lại ở chỗ này?"
Mạnh Tư Thành đè nén tâm trạng hít sâu một hơi, nhìn Tô Hồng Tụ đang liên tiếp lui về phía sau tránh né, lắc đầu khổ sở tự giễu nói: "Tô Hồng Tụ, tại sao cô phải làm như vậy chứ? Chẳng lẽ tôi rất đáng sợ? Cô nói cho tôi biết được không?"
Nghe được câu hỏi với giọng nói khổ sở đè nén của anh, Tô Hồng Tụ cảm thấy có một loại mê mang cùng đau đớn đang từ từ lên men ở trong lòng cô, sau đó dần dần khuếch tán, cảm giác đau đớn xâm nhập toàn thân cô.
Cô cảm thấy môi cô ở trong gió rét đang run rẩy, nhìn người đàn ông ở trước mắt cô đang bị khổ sở hành hạ, người đàn ông cô cho rằng luôn cao cao tại thượng khiến cô chỉ dám âm thầm ngưỡng mộ, lòng của cô, cũng ở trong gió rét của tháng mười hai khẽ run.
Mạnh Tư Thành tiến lên ép sát cô, cắn răng nghiến lợi nói: "Tô Hồng Tụ, tôi vẫn luôn cố gắng, nỗ lực đạt được nhiều hơn, tôi nghĩ rằng làm như vậy, tôi có thể sẽ có được điều tôi muốn! Nhưng tại sao, tôi vẫn như cũ không chiếm được đây? !"
Tô Hồng Tụ lại lui về sau một bước, nhắm mắt thật chặt, cố gắng khiến sự ướt át trong mắt tiêu tán, hít sâu một cái, trải qua thời gian dài nghi ngờ, trong nháy mắt này giống như tất cả mọi việc đều được phơi bày ra ánh sáng.
Mạnh Tư Thành hung dữ nhìn chằm chằm vào Tô Hồng Tụ, lạnh giọng ép hỏi: "Tô Hồng Tụ, rốt cuộc cô quan tâm những điều gì? Nếu như cô cần tiền, chẳng lẽ tôi không phải thí sinh tốt nhất sao? Hiện tại tôi có rất nhiều rất nhiều tiền, tôi có thể cho cô tất cả những thứ cô muốn! Tại sao cô còn phải làm như vậy chứ?"
Tô Hồng Tụ cảm thấy lòng cô đang co rút đau đớn, loại đau này rõ ràng đến mức giống như cô có thể nghe thấy am thanh đau lòng của cô. Cô mở mắt ra, kiên định nhìn anh, lần đầu tiên cô nhìn anh như vậy.
"Mạnh Tư Thành, anh đi đi, chúng ta vẫn luôn không phải cùng một loại người, bộ dạng này của anh đối với quan hệ của chúng ta cũng không tốt." Ở trong gió lạnh cô nghe được giọng nói của mình, từ khi sinh ra lần đầu tiên có một loại kiên định và kiên quyết như thế.
Lông mày Mạnh Tư Thành càng nhíu chặt, đôi mắt anh nheo lại, cắn răng nghiến lợi hỏi: "Tô Hồng Tụ, cô đang đuổi tôi đi sao?"
Tô Hồng Tụ hơi nghêng mặt đi, nhìn ánh đèn mông lung, nhìn những ngôi nhà mơ hồ trong đêm, chính là không muốn nhìn anh.
"Anh không đi, còn muốn như thế nào đây?" Sau khi anh nói như vậy, lại còn có thể làm như thế nào đây?
Mạnh Tư Thành cười lạnh, đôi mắt nheo lại giống như có vệt nước sáng lóe lên, anh hít một hơi thật sâu, kiên định lắc đầu nói: "Tôi không đi! Tại sao tôi phải đi? Tôi sẽ thành cái gì nếu như chưa làm bất kỳ điều gì đã phải tránh đi như vậy?" Anh càng nói càng lớn, càng nói càng tức giận.
Tô Hồng Tụ cười bất đắc dĩ nói: "Tốt, vậy anh không phải đi, tôi đi!" Nói xong cô đo vòng qua anh để trở về.
Vẫn đứng thẳng bất động Mạnh Tư Thành thấy cô đang đi qua bên cạnh anh thì chợt vươn tay, lúc cô không đề phòng chợt bị anh kéo. Tô Hồng Tụ ngẩn ra, không kịp giãy giụa, bị bàn tay to kia lôi kéo, liền bị kéo vào trong một lồng ngực ấm áp.
Trong đêm đông rét lạnh, lồng ngực ấm áp phập phồng kịch liệt, một đôi cánh tay vững vàng cầm giữ cô ở bên trong, không thể nhúc nhích chút nào.
Đây là lần đầu tiên từ khi sinh ra Tô Hồng Tụ gần sát thân thể của một người đàn ông như thế, ngượng ngùng và hốt hoảng đánh tới, khiến cô không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ biết ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Mạnh Tư Thành.
Mạnh Tư Thành cúi đầu, nhìn cô gái đang ngốc lăng ở trong ngực, cảm thụ sự mềm mại ấm áp của cô, không nhịn được có chút cuồng loạn thì thầm nói: "Đừng đi. . . . . .được không?"
Kèm theo giọng nói thì thầm này, một cơn gió lạnh thổi qua, Tô Hồng Tụ bây giờ mới phản ứng lại, e lệ và tức giận khiến cô liều mạng giằng co, một bên giãy giụa một bên nhỏ giọng kêu ầm l


Old school Swatch Watches