Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
g bên dưới, nếu bảo cấp dưới thật sự làm được chuyện này, chỉ có một, đó là đội mười bảy của đội trưởng Lưu Hán Bân, không dễ chỉ huy. Lưu Hán Bân cũng vậy, dây cương cũng không dễ điều khiển, xuất thân từ lính trinh sát đặc chủng, ngoài sức quan sát nhạy bén và bản lĩnh kinh người, suy nghĩ tinh tế, cho ông đầy đủ quyền hạn, vụ nào cũng không thành vấn đề.
Cục trưởng Thôi đã đi tìm Lưu Hán Bân, muốn ông đảm nhận chức tổ trưởng tổ trọng án truy bắt ma túy. Lúc đấy Lưu Hán Bân thực sự đã đồng ý, đồng ý là đồng ý, với điều kiện dẫn theo hai cấp dưới của mình chuyển lên, trong đó một người là Tây Tử. Chỉ trong tích tắc một vấn đề khó lại ném lên người cục trưởng Thôi, ý chính là nếu đối phó được nhà họ Hồ, ông sẽ nhậm chức.
Nghĩ vậy, cục trưởng Thôi liền buồn bực, làm cục trưởng như ông, bị kẹp chính giữa cả hai phía còn hơn cả nàng dâu của xã hội cũ. Không những bị khinh bỉ từ trên đến dưới, còn phải giải quyết công tác cho Hồ Quân. Đừng thấy Hồ Quân càn quấy vậy thôi, nhưng công việc giao cho anh đều rất yên tâm. Tên nhóc này có năng lực, chỉ là bụng dạ quá gian xảo, thế nhưng sau khi cưới vợ lại thay đổi như những người khác, thành một người chồng chuẩn mực.
Bây giờ thì nổi tiếng khắp cục, quý vợ như thịt trong người, bởi vậy, việc này không cần nghĩ cũng biết bàn không xong. Cục trưởng Thôi hiểu điều đó nên đành hướng thẳng đến lão thủ trưởng, cha chồng của Tây Tử, tổng tham Hồ, thuyết phục hồi lâu lão thủ trưởng mới gật đầu , dự định của cục trưởng Thôi là ép con trời làm chư hầu.
Thế nhưng không ngờ đòn sát thủ lúc bấy giờ lại không dùng được, tên nhóc Hồ Quân này mà càn quấy lên đến ông già nhà anh cũng không thèm quan tâm. Cục trưởng Thôi tận tình khuyên bảo, đạo lý tình người lớn nhỏ khoảng gần một tiếng, mày Hồ Quân chỉ dựng thẳng, không hề gật đầu.
Cuối cùng cục trưởng Thôi bạo phát, nói thẳng: "Tôi là cục trưởng hay cậu là cục trưởng? Tên nhóc cậu muốn quyết định, leo lên đầu tôi trước đã. Với lại, Tây Tử là vợ cậu, cũng là một cảnh sát, trước quốc gia, chuyện tình cảm của cậu quăng một bên cho tôi, chuyện này chỉ cần Tây Tử gật đầu là xong cả."
Cục trưởng Thôi vừa dứt lời Hồ Quân hiểu ngay, việc này chắc chắn thành công. Tính cách vợ anh thế nào? Không ai hiểu rõ hơn anh, không có chuyện còn muốn xông pha lên phía trước, huống chi còn là nhiệm vụ mà lãnh đạo trực tiếp giao xuống. Hồ Quân càng hiểu rõ chuyện không tốt này là do Lưu Hán Bân giở trò, hận đến ngứa răng, nhưng chẳng còn cách nào khác.
Về nhà tận tình khuyên bảo vợ: "Vợ, anh không muốn kết hôn với một nữ anh hùng, cho nên chúng ta cũng giống vậy đi, ở nhà giúp chồng dạy con, chẳng phải cũng có thể thể hiện giá trị của mình sao?"
Tây Tử cười như không cười nhìn anh: "A, giá trị của em là giúp chồng dạy con, anh cho đây là cổ đại ư? Em có cần tam tòng tứ đức không?"
Hồ Quân cười ha ha: "Không cần, không cần, tam tòng tứ đức của nhà ta đều là việc của anh, vợ anh cứ coi như làm Thái Hậu lão Phật gia, chờ tiểu nhân hầu hạ được rồi. . . . . ." Dáng vẻ nịnh nọt khiến Tây Tử nhịn không được phì cười.
Hồ Quân ôm vợ ngồi trên đầu gối mình, mặt cọ vào gáy Tây Tử, thở dài thật sâu: "Vợ, anh cũng không cần phải ngăn cản em, nhưng em hãy nghĩ cho anh đi, bây giờ em cũng không phải một mình, ngoại trừ cha vợ, còn có anh, ràng buộc cả một nhà đó. Tổ truy bắt ma túy nguy hiểm nhường nào em biết không, đặc biệt là tổ trọng án truy bắt ma túy, luôn phải tiếp xúc với những vụ án lớn, tội phạm đều là kẻ liều mạng, nếu em có chuyện gì? Em bảo ông xã em làm sao bây giờ?"
Hai tay Tây Tử dùng sức nhéo nhéo mặt anh: "Vò dấm lớn!"
"Vò dấm lớn gì chứ? Tất cả anh đều nghe theo em mà buông tha cho thằng nhóc đấy, nó không cần chuyển nghề, tiếp tục làm lính của nó"
Tây Tử ngây ra một lúc, nở nụ cười, cười vô cùng rực rỡ, chủ động hôn lên mặt Hồ Quân: "Tuy thích ghen tuông, nhưng cũng coi như khoan dung, đấy mới là đàn ông."
Hồ Quân cũng không vừa lòng : "Vợ, hôn mặt vài cái có phải rất không thành ý không, hử? Chỗ này, chỗ này cũng hôn tí đi."
Nói xong da mặt dày, chu môi, dáng vẻ như một đứa nhóc đòi hôn, Tây Tử nắm mỏ anh: “Tuổi lớn chừng này rồi còn ngây thơ như vậy. . . . . ."
"Tuổi lớn?" Đây thật sự là điểm nhức nhối của Hồ Quân, tự biết bản thân sắp lên hàng bốn rồi, nhưng vợ anh thì sao? Đừng nhìn đã hai mươi tám, nhưng trời sinh mặt trẻ, dáng vẻ này ra ngoài cứ như gái hai mươi, thực sự mang cảm giác nguy cơ.
Hồ Quân trừng mắt nhìn Tây Tử: "Em đang chê chồng em già?"
Tây Tử ngạc nhiên, còn chưa suy nghĩ cẩn thận, câu nói không đầu không đuôi của anh là từ đâu mà ra đã bị Hồ Quân đẩy ngã xuống, há mồm đã bắt được môi cô, nhẹ nhàng cắn một cái, giận dỗi hôn cô… thật lâu sau mới buông cô ra, Tây Tử đã bị Hồ Quân hôn đến hồ đồ.
Hồ Quân đương nhiên sẽ không nói vợ mình biết, tên nhóc Phạm Lý đó không chuyển nghề nhưng đã bị điều thẳng đến quân khu Tây Tạng, bây giờ là hòa bình, nếu đang trong thời kỳ chiến tranh, Hồ Quân thật sự có thể gửi