Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
ng lớn lắm. Đoán chừng thời gian đã đến, Trương Hải ra lệnh điều thêm người của tổ đến hỗ trợ cảnh sát Tiểu Vũ, trực tiếp xông vào, nhân chứng vật chứng đều thu được.
Nhưng tên thủ lĩnh kia chạy đến cửa sổ phía sau, sau căn phòng là khu rừng, không tính là tươi tốt, thưa thớt, tính ẩn nấp không cao. Tây Tử cùng hai người tổ hỗ trợ trực tiếp đuổi theo, nghe thấy tiếng súng, Trương Hải liền biết có chuyện không tốt.
Bọn họ không nghĩ tới băng nhóm trộm cướp có súng, trong tình hình đùi bị trúng đạn, Tây Tử vẫn đem tên thủ lĩnh bổ nhào trên mặt đất. Trương Hải cũng không thể không bội phục trong lòng, nhìn đùi Tây Tử máu chảy ào ào đã hoảng sợ thay cô, gọi xe cứu thương, đưa cô tới bệnh viện, vội vàng hành động trở về, ngay sau đó báo cho người nhà.
Tây Tử chảy mồ hôi đọc số điện thoại này liền bị đẩy vào phòng phẫu thuật. Trương Hải gọi điện bị một tiếng \'vợ\' của Hồ Quân làm cho mơ hồ, chờ đến lúc nhìn thấy hành lang bên kia có người vội vàng chạy tới, Trương Hải bỗng nhiên có cảm giác như có tám người trèo lên đầu.
Nếu đầu Trương Hải có tám người trèo lên thì đầu Lưu Hán Bân cũng phải có mười sáu người. Mặc dù lần này Lưu Hán Bân không đích thân dẫn đội thì cũng ở lại trong đội chờ tin tức tốt. Tin tức tốt cũng có mà tin tức không tốt cũng tới cùng lúc, thật ra thì cũng không thể coi toàn bộ mọi chuyện là chuyện xấu.
Nói đến cô gái Tây Tử này Lưu Hán Bân đã để ý quan sát mấy ngày nay, ông hết sức hài lòng với quyết định ban đầu của mình. Đừng thấy tay chân nhỏ bé, người trắng nõn nhưng bắt phải tên trộm cũng rất linh hoạt, dứt khoát không hồ đồ. Hơn nữa cô cũng không thuộc về kiểu cán bộ yếu ớt chỉ chờ cơ hội nịnh nọt tranh công.
Nói thế nào thì Lưu Hán Bân nhìn Tây Tử vẫn có cảm giác khá hiểu nhau. Chưa cần nói đến cảm giác, hiện nay trong xã hội những cô gái như vậy không còn nhiều.
Trương Hải ngồi ở trong tổ chống trộm cắp cũng khá nhiều năm, coi như cũng là người có thành tích, sang năm có thể được thăng chức, không được là đội phó thì cũng được phân vào ban hình sự, trái lại tổ chống trộm cắp giống như rắn mất đầu.
Mấy người bên dưới nói thế nào cũng không chọn nổi một người nào. Tổ chống trộm cắp nói đơn giản thực ra công việc nội bộ khá phức tạp. Chuyện này Trương Hải khá kén chọn, người ngoài khó có thể thấy được tổ chống trộm cắp thừa nhận, có thể trợ giúp, còn phải có bản lĩnh. Nói trắng ra là phải khiến người khác phục tùng, cho nên chức tổ trưởng này cũng không dễ làm.
Hồ Quân khẽ cau mày chỉ ngón tay vào cửa phòng phẫu thuật: “Tây Tử ở trong?”
Trương Hải gật đầu. Hồ Quân quay người đi, trực tiếp đẩy cửa đi vào lại bị cô y tá nhỏ ngăn cản: “Anh là ai? Anh không biết là đang phẫu thuật sao? Xông vào làm gì?”
Hồ Quân không mặc cảnh phục, hơn nữa cho dù anh có mặc cảnh phục thì y tá nhỏ cũng có thể đuổi anh… Anh gây trở ngại cho công việc của người ta, chỉ chỉ bên ngoài: “Người nhà chờ ở bên ngoài.”
Lông mày Hồ Quân dựng đứng: “Cái gì bên ngoài? Vợ tôi còn đang nằm bên trong? Tôi phải đi vào…” Đưa tay gỡ tay cô y tá nhỏ đang kéo anh, xông thẳng vào.
Cô y tá nhỏ chưa gặp phải người nào không nói lý lẽ như vậy. Hồ Quân đi vào liếc thấy vợ anh đang nằm trên giường phẫu thuật, đèn sáng trưng, bắp đùi có vệt máu chảy loang lổ, suýt chút nữa nước mắt đã rơi xuống…
Đinh! Bác sĩ đã lấy ra được một viên đạn từ chỗ vệt máu đặt lên chiếc khay y tá đưa lên. Tây Tử hơi quay mặt đúng lúc nhìn thấy Hồ Quân xông vào, khuôn mặt nhỏ trắng bệch không còn tí máu, không biết là do bị thương hay còn sợ…
Tây Tử bị gây tê nửa người, thật ra ngoài vết thương trên đùi thì không còn cái gì khác. Lúc cô được đưa vào phòng phẫu thuật Trương Hải có hỏi cô số điện thoại của người nhà, cô bật thốt đọc số điện thoại của Hồ Quân, không hề do dự. Nằm trên bàn phẫu thuật, cho dù biết rõ không nguy hiểm đến tính mạng nhưng nghe thấy bên tai tiếng đinh đinh phẫu thuật cũng cảm thấy lạnh lẽo. Mắt nhìn lên đèn chiếu cho phẫu thuật, trong lòng cảm thấy như không nơi nương tựa.
Dù sao cũng là phụ nữ! Cho dù có kiên cường đến mấy giây phút gặp được người nhà Tây Tử cũng có thể cảm giác rõ ràng rằng bức tường thành dày cộm nặng nề trong lòng sụp đổ, trong nháy mắt không còn bóng dáng, cũng không còn lưu lại dấu vết ngói gạch.
Trong mắt Hồ Quân như viết chữ thương yêu, đau lòng, kiểu thương yêu đó giống như lây cảm động. Hồ Quân vào giờ khắc này đủ khiến Tây Tử cả đời không quên, quần áo trên người không nhớ là gì nhưng trong mắt Tây Tử chỉ biết là anh đau lòng. Giờ khắc này Tây Tử thật sự cảm thấy Hồ Quân lấy cô làm vợ, vừa có tiếng vừa có miếng, cả đời thương yêu vợ.
Trong mắt Hồ Quân cơ bản không nhìn thấy người nào khác, chỉ nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của vợ cùng ánh mắt đáng thương đang nhìn anh. Thật ra thì đáng thương cũng chỉ có Hồ Quân hiểu. Ánh mắt người khác nhìn cũng như vậy nhưng bởi vì Hồ Quân quá quan tâm nên mới sinh ảo giác.
Vốn dĩ Hồ Quân nghĩ vừa thấy mặt Tây Tử, nếu thấy cô ổn anh sẽ qu