Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
ồ Quân lại lợi hại hơn nữa, thậm chí những lãnh đạo cấp cao anh ta cũng không còn để ở trong mắt, anh không tin có mấy tháng ngắn ngủi, một công tử đào hoa như Hồ Quân lại có thể yêu Tây Tử. Tây Tử tốt, là cần thời gian năm tháng phát hiện, mà lòng của cô cũng là như thế.
Phạm Lý không tin Tây Tử sẽ yêu thương Hồ Quân, hai người bọn họ hoàn toàn trái ngược nhau, căn bản đi không cùng một con đường, cho nên, anh nghĩ có lẽ mình còn có cơ hội.
Nhưng trong một tháng huấn luyện, Phạm Lý có hơi do dự, dường như ngày ngày họ đều gặp mặt, nhưng trừ huấn luyện ra, cô thậm chí ngay cả một cái nhìn ấm áp cũng không cho anh, cô nhìn ánh mắt của anh, cùng mọi người giống như đúc, xa lạ làm cho trái tim anh băng giá, nhưng anh không muốn cứ thế từ bỏ, anh không tin bảy năm kém hơn mấy tháng này.
“Tây Tử, anh với Mộ Thanh sắp ly hôn rồi......”
“Em biết ngay từ đầu chuyện của anh và Mộ Thanh đã là giả mà, anh không hề yêu cô ấy......” Trong bóng đêm, ánh đèn chiếu vào mắt Phạm Lý, trông có chút mịt mù khó hiểu.
Đối với Mộ Thanh, Phạm Lý oán hận không hiểu nỗi, ngay từ khi cô ta dùng tủy ép anh chia tay Tây Tử bọn họ đã thành một đôi oán giận.
Tây Tử hơi nhíu mi: “Phạm Lý, chúng ta đã chia tay, anh quên rồi ư? Anh và Mộ Thanh ly hôn cũng không liên quan đến em, chuyện của hai người hãy tự mình giải quyết, oán giận hay người yêu đều là do tự anh lựa chọn trước.”
“Lựa chọn trước?” Phạm Lý chua chát cười khổ: “Tây Tử, cuối cùng em vẫn trách anh, với trường hợp đấy, nếu em là anh thì thế nào?”
Tây Tử gật gật đầu: “Đổi lại là em cũng sẽ chia tay, dù sao liên quan đến sinh mệnh người thân, vì vậy từ đầu đến cuối em đã không nói gì cả. Trách anh, trước đây có lẽ có, hiện tại em chỉ hy vọng anh có thể hạnh phúc, thật đấy.”
Tây Tử thẳng lưng đi được hai bước rồi dừng lại, nhưng không quay đầu lại, chỉ nói một câu: “Bảo trọng, đàn anh… » Sắc mặt Phạm Lý trắng bệt, dường như không có chút máu, thậm chí một câu hẹn gặp lại cô cũng không muốn cho anh. Quay về căn tin lớn, Tây Tử chào lãnh đạo của cuộc đặc huấn một tiếng, hành lễ vừa xong, rời khỏi binh doanh, suốt đêm quay về.
Trong lòng Hồ Quân khó chịu, trong điện thoại rõ rang là tên nhóc họ Phạm kia, anh nghe ngóng thử mới biết được, huấn luyện viên cho cuộc đặc huấn của vợ anh lần này chính là tên nhóc họ Phạm, đúng là oan gia ngõ hẹp, một tháng này đúng là gần quan được lộc…
Hồ Quân càng nghĩ trong lòng càng giống như bị mèo cào, sao có thể ngồi yên thêm, ở trong phòng mà cứ như bị nhốt trong lồng, đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần. Gọi điện thoại thì cô vợ nhà mình trực tiếp tắt máy, dự định gọi đến đơn vị lại sợ vợ về sẽ chiến tranh lạnh, lúc này, anh không sợ gì khác, chỉ sợ cô nhóc kia không quan tâm đến anh.
Hồ Quân cúi đầu nhìn đồng hồ, gần chín giờ rồi, vừa rồi nghe phía bên kia Tây Tử có tiếng tiếng gió thổi lá cây xào xạc, không cần nói, chắc chắn là ra ngoài nghe điện thoại của anh đây mà! Tối lửa tắt đèn, nếu tên nhóc họ Phạm có làm bừa gì......
Hồ Quân nghiến răng kèn kẹt, hận không thể gặm xương cốt Phạm Lý để giải hận. Hồ Quân miên man suy nghĩ, chịu đựng đến mười giờ, rốt cuộc chịu không nổi nữa, cầm lấy chìa khóa xe, mang theo áo khoác, đổi giày, người còn chưa ra cửa, chợt nghe cửa lớn cạch một tiếng, cửa từ ngoài mở ra.
Hồ Quân choáng váng một giây liền vui vẻ, có thể đi vào cách cửa này, trừ anh ra, chỉ có cô vợ nhà mình. Quả nhiên, cửa vừa mở, Tây Tử xách theo một cái túi lớn, mặc một bộ rằn ri màu cát đi thẳng vào.
Hồ Quân quăng áo khoác trong tay ra, đi thẳng qua, bế cô vợ lên, không thèm quan tâm gì cả, đá cửa, ép lên cánh cửa, hôn xuống......
Nhớ nhung nồng đậm trong lòng, còn có bất an và ghen tuông vừa rồi đều trút hết vào nụ hôn gặp lại sau trận tiểu biệt này, vốn không thể nào dịu dàng triền miên được, Hồ Quân hận không thể nuốt vợ mình vào, liếm láp, đẩy sâu vào yết hầu, mỗi một tấc, mỗi một góc, đều là anh.....
Kịch liệt tựa như dã thú cắn nuốt con mồi, trước đây Hồ Quân thật sự chưa từng như thế, anh sẽ bá đạo, nhưng bây giờ anh sẽ quan tâm đến cảm thụ của Tây Tử, quan trọng là không nỡ! Khó khăn lắm mới cưới được người vợ mà mình yêu tận đáy lòng như vậy, Hồ Quân thật không nỡ, nhưng một lát sau anh đành buông ra.
Ghen tị trong lòng gặm nhắm khiến cả người khó chịu, anh liền mang theo sự hung hãn này, miệng cắn, tay bắt đầu xé rách quần áo cô vợ......
Một tháng, suốt một tháng, anh chưa được đến gần người vợ mình, vừa nhìn thấy, làm gì còn săn sóc dịu dàng nữa, tựa như sói mắt xanh, tru một tiếng rồi nhào lại, hai ba cái đã lột sạch Tây Tử, nhấc chân lên đặt trên cửa, đi thẳng vào vấn đề chính....Ách....Ư......
Hai người dường như cùng hừ một tiếng, theo âm thanh này, tiết tấu cũng trở nên điên cuồng hẳn, đẩy lên hạ xuống liên tiếp, tiếng rên lần này của Tây Tử còn chưa dứt, cú tiếp theo đã đẩy lên: “Có nhớ anh không? Nhớ anh không hử? Nói đi....Vợ......”
Hồ Quân trong miệng không ngừng tra hỏi, tiết tấu cũng theo