Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh, Em Sai Rồi

Anh, Em Sai Rồi

Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342081

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.

br>“Vậy cậu có xinh đẹp động lòng người không?”
Tô Tiểu Lai lắc đầu
“Vậy cậu có gợi cảm quyến rũ không?”
Tô Tiểu Lai lắc đầu kịch liệt.
“Vậy cậu có hấp dẫn bằng cô nàng La San đó không?” Tốt lắm, mạnh mẽ dùng chiêu khích tướng này.
Tô Tiểu Lai lại lắc đầu kịch liệt.
“Vậy cậu nghĩ là cả đời này anh trai chỉ ở bên cậu, đối xử tốt với một mình cậu thôi sao?”
Tô Tiểu Lai gật đầu.
“Với cái áo ngủ đáng yêu và ngây thơ này á, cậu nghĩ vậy thật à?”
Tô Tiểu Lai gật đầu rồi lại tiếp tục gật đầu.
Lấy hết khí thế hào hùng hét lớn một câu, “Vứt-toàn-bộ-đi-mau, Tô Tiểu Lai phải thay hình đổi dạng ngay!!”
Phòng khách đột nhiên có tiếng vang vọng khắp nơi.
“Được rồi, bây giờ bắt đầu động thủ đi.” Từ Tố uống ực một ngụm nước, quay người quyết đoán nhìn Tô Tiểu Lai.
********
Đồng hồ báo thức chỉ ba giờ đúng, tủ quần áo của Tiểu Lai đã bị Từ Tố càn quét sạch trơn, trừ quần áo đang mặc trên người thì tất cả đang nằm trong túi đồ của Từ Tố. Nhìn thấy mình bị trấn lột một cách công khai, Tiểu Lai hét lên: “Tố Tố, cậu lấy hết quần áo của tớ như thế thì tớ biết mặc cái gì?”
Từ Tố lấy tay chọc chọc trán Tiểu Lai mấy cái, sau đó giở giọng giáo huấn: “Hừm, cậu đúng là chả bao giờ khá lên được, mua đồ mới mà mặc!”
Tổ Tiểu Lai bấn loạn: “Tớ giai cấp vô sản người không xu dính túi, lấy tiền đâu ra mà mua đồ mới?”
Từ Tố trưng ra nụ cười nham hiểm: “Trời ơi, chị cậu ở đây mà, cậu yên tâm, chỉ cần hai bộ quần áo là đủ rồi.”
“Không được, sao tớ lại dùng tiền của cậu được, cậu mới đi làm mà!” Nói chung, Tiểu Lai nhà chúng ta vẫn rất tốt bụng biết nghĩ cho người khác.
“Hầy, tại sao lại khách sáo thế? Với lại ai nói tớ bỏ tiền ra mua đồ cho cậu?” Tố Tố lại trưng ra thêm một series “những nụ cười man rợ” một lần nữa.
Radar tình báo của Tiểu Lai phát tín hiệu có điềm xấu, cô lắp bắp: “Thế… thế là sao?”
“Tớ sau này có thể đến nhà cậu ăn cơm ké được không?”
“Này…” Tiểu Lai khó xử đứng phắt dậy, nếu cô gật đầu đồng ý thì cũng phải hỏi ý kiến anh, anh đồng ý thì mới được chứ!
Thấy Tô Tiểu Lai đắn đo, Tố Tố biết ngay cô đang nghĩ cái gì, nói luôn: “Tiểu Lai, cậu đừng hiểu lầm, tớ với anh cậu chả có gì hết, chẳng qua là tớ thấy anh cậu nấu ăn ngon quá, rất giống với đồ bà nội tớ nấu…”
Từ Tố bỗng nhiên nghẹn ngào, bề ngoài tuy là rất cứng rắn, nhưng là con gái, ai lại chả có mặt yếu ớt, cần được chở che. Tô Tiểu Lai biết tình cảm của Tố Tố đối với bà nội của mình. Tố Tố do chính tay bà nội nuôi nấng, sau khi bà mất, cô mới về ở cùng với ba mẹ. Thực ra, Từ Tố vẫn hạnh phúc hơn Vi Vi rất nhiều, ít ra, cô vẫn còn ba mẹ chăm sóc, yêu thương. Nhưng Vi Vi thì khác, đến giờ Vi Vi cũng chưa được nhìn thấy mặt ba mẹ mình ra sao…..
“Tố Tố, từ nay về sau rảnh thì đến nhà tớ ăn cơm hen…” Tiểu Lai nhẹ nhàng an ủi.
“Tiểu Lai, cảm ơn cậu…” Tố Tố ngẩng đầu, khẽ mỉm cười.
Tiểu Lai bỗng chợt nhớ ra cái gì đó, hỏi: “Đúng rồi, Tố Tố, hôm nay không phải là cuối tuần, cậu không đi làm à?”
“Xin nghỉ rồi, đi thôi, đi shopping nào!”
“Ừ, đi thì đi, nhưng mà tớ sợ anh tớ quá. Tớ không có được cái tuyệt chiêu lườm sắc lạnh như gươm của anh ấy đâu.” Tiểu Lai nhớ tới ánh mắt lạnh lẽo khi anh lườm cô bỗng run cả người.
“Có cái quái gì mà phải sợ, ổng lườm ổng lé chứ có liên quan gì đến mình đâu. Cậu sợ anh quá rồi đấy!” Từ Tố phản bác, chắc Trình Thiếu Phàm cũng hỏi này hỏi nọ, nhưng mà làm gì đến mức ấy.
Từ Tố này mồm miệng thật là độc ác quá ~~~
Kỳ thực, trong thâm tâm của Từ Tố lại đang chửi thầm Tiểu Lai: “TMD, tớ hâm mộ cậu quá đi, sao mà anh cậu chiều cậunhư thế chứ! Cậu phải luôn hạnh phúc như lúc này nhé…”






Trung tâm thương mại Hoàn Thái.
Vừa mới bước chân vào cửa lớn của trung tâm thương mại, mùi không khí xa hoa bắt đầu xông vào người, không cần nói đến các đồ vật khác, chỉ cần nhìn khu quần áo đẹp đẽ, đủ kiểu loại, đủ màu sắc đã có thể làm cho người ta hoa mắt chóng mặt, hứng đỡ không nổi. Liếc mắt một cái, qua chiếc kính đen, Tô Tiểu Lai đã lập tức xót xa cho túi tiền rồi. Đây không phải là nơi cô nên đến, vì thế Tiểu Lai kéo kéo áo Từ Tố, nói: “Tố Tố, có lẽ chúng ta nên đổi địa điểm mua sắm đi?”
Từ Tố quay đầu, rất không hài lòng nói: “Tô Tiểu Lai, cậu đừng có mà càu nhau nữa được không?”
“Nhưng mà, chúng ta sẽ không có đủ tiền mà trả mất.” Tô Tiểu Lai bây giờ mặt đã méo xệch.
Từ Tố thật sự không thể chịu nổi bộ dạng rụt rè, lo sợ này của Tiểu Lai nữa: “Trung tâm thương mại này chính là sản nghiệp của anh trai cậu đó. Cậu là phu nhân tương lai của tổng giám đốc rồi còn lo không trả nổi tiền hả?”
Cô lấy khuỷu tay chọc chọc vào lưng Tiểu Lai, nói: “Nghĩ cái gì thế hả? Cậu thích kiểu gì thì chọn thử đi.”
Tô Tiểu Lai lấy lại tinh thần, nhìn nhìn xung quanh. Lúc này cô mới phát hiện ra chính mình đã đứng trước dãy quần áo xa hoa bậc nhất trong trung tâm thương mại. Cô tiện tay lật cái mác của một chiếc áo lên xem, quả nhiên là con số trên trời a, mặt sau là vài cái dòng gì đó nữa. Cô vẫn là ch