Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
lẽo đẽo chạy theo người khác đấy, trong lòng anh đã có chủ ý, nếu cô đã muốn về nhà ở, chứng tỏ trong lòng cô thực sự để ý đến anh, nhưng nha đầu kia biết quá muộn, nhiều năm đơn phương yêu cô, đơn phương trả giá đã khiến cho anh rất mệt mỏi, anh cần Tô Tiểu Lai hiểu rõ trái tim mình.
“Được rồi, muốn ở lại đây thì không được khóc nữa.” Anh bất đắc dĩ nói.
Tô Tiểu Lai lập tức nín khóc, ngẩng đầu lau nước mắt, sụt sịt nói, “Thật không ạ?”
Trình Thiếu Phàm nhìn nước mắt vẫn còn đong đầy hốc mắt cô, tim thoáng mềm lại, vơi bớt vài phần lãnh đạm.
“Buông tay ra, anh đi nấu cơm.” Ngữ khí vẫn giữ vẻ lạnh lùng như trước.
Tô Tiểu Lai nghe lời buông tay ra, chờ anh cô ra khỏi phòng ngủ, cô lại lấy quần áo của mình xếp gọn vào tủ, sợ anh tự nhiên lại đổi ý.
Cơm tối, Trình Thiếu Phàm làm hai bát cơm thịt bò, hương thơm ngào ngạt vờn trước mặt, Tô Tiểu Lai lau nước miếng, nhìn anh, lại chớp chớp mắt nhìn xuống bát cơm, cô thực sự rất rất đói rồi, buổi trưa vì quá đau lòng nên chẳng ăn mấy. Nhưng anh cô ngồi đối diện không nói câu gì, cô làm sao dám ăn, lần này phạm lỗi rất nghiêm trọng, cô phải ngoan ngoãn nghe lời thôi. Cho đến khi nghe đến một câu, “Ăn đi.” Tô Tiểu Lai mới như được ban đại xá, vơ lấy bát cơm ăn lấy ăn để, xúc vào, thơm quá, tiếp tục xúc vào, nhai, há miệng, thổi thổi nóng quá, hoàn toàn không giữ hình tượng trước mặt anh.
Trình Thiếu Phàm nhìn cô nhíu mày, cuối cùng vẫn không trách mắng. Ăn mấy miếng, không có khẩu vị, buông bát xuống, đứng dậy ra khỏi bàn ăn.
Tô Tiểu Lai đang cúi đầu bận rộn ăn, nhìn anh mới ăn mấy miếng, “Anh, anh không ăn nữa sao?”
Trình Thiếu Phàm không để ý đến cô.
“Em ăn giúp anh nhé?” Tô Tiểu Lai thực sự không muốn giành cơm thừa của anh đâu, nhưng lãng phí rất xấu hổ, vừa hay bụng cô đang đói.
“Tùy em.” Âm thanh lạnh lùng vang tới.
Tô Tiểu Lai không khỏi rùng mình, những vẫn run rẩy ăn hai bát cơm to.
Đảo mắt đã là cuối mùa thu, không khí lành lạnh, rất trong lành. Vườn trường ngày xưa xanh tươi sức sống nhưng giờ trông thật quạnh quẽ cô đơn.
Tô Tiểu Lai ngồi ở trong thư viện, ngừng viết, nhìn cảnh lá bay bay, bên ngoài là tiếng gió thổi viu viu, trong lòng cũng tự nhiên cảm thấy cô đơn lạnh lẽo.
Đã bao nhiêu ngày rồi cô chưa thấy được nụ cười tươi như nắng của anh, đã bao nhiêu ngày rồi cô chưa được nghe giọng điệu yêu chiều của anh với cô, đã bao lâu rồi cô chưa được nhận sự chăm sóc của anh, đã bao lâu rồi? Hình như cũng lâu lắm…lâu đến nỗi cô cũng không nhớ rõ nữa….
Thực ra mới chỉ có 20 ngày ngắn ngủn, nhưng cô cảm giác tựa như vừa trải qua cả trăm thế kỷ lạnh lẽo không anh.
Trong khoảng thời gian này, cô mỗi ngày đều dậy lúc 7g, sau đó đi xe bus đến trường, rồi lại vùi mình ở thư viện, đắm chìm trong sách vở, học một lèo đến tối thì xuống căn tin ăn cơm, xong rồi thì về nhà. Cuộc sống của cô giờ chỉ là một vòng tròn khép kín, cô cố gắng để không nghĩ đến anh, không nghĩ đến chuyện anh đang giận cô….
Nhưng ánh mắt lạnh lùng của anh, thái độ lãnh đạm của anh là lời nhắc nhở lớn nhất. Có lần, cô đến công ty đưa tài liệu anh để quên ở nhà, vất vả đi đường, đến dưới đại sảnh chờ thì chỉ nhận được một câu nói ngắn gọn của anh: “Em chờ ở dưới, anh sẽ cho bí thư Lý xuống lấy.”
Trái tim cô vỡ vụn, hóa ra….thấy mặt cô cũng khiến anh chướng mắt đến vậy.
Tuy rằng anh và cô cùng công ty, nhưng số lần gặp mặt lại vô cùng ít ỏi. Trước kia anh sẽ vì cô làm bữa sáng, đến giờ tan tầm sẽ nhanh chóng gọi điện hỏi cô thích ăn gì. Mỗi ngày, dù cho công việc có ngập tràn thì anh sẽ vẫn về nhà tước mười một giờ. Nhưng…bây giờ, mọi việc đã thay đổi. Anh sẽ không làm bữa sáng cho cô nữa, không quan tâm cô muốn ăn gì nữ…Ngay cả buổi tối đợi anh về nhà cũng là một hy vọng xa vời, cô đợi đến khi ngủ thiếp đi thì lúc đó anh mới về. Vài lần đến tận 2-3g sáng anh mới về, lại có nhiều đêm trời bất chợt nổ sấm giữa khuya, cô sợ và lo lắng cực kỳ, nằm ở trên giường trằn trọc mãi mà không ngủ được. Sau đó, cô đi qua đi lại trong phòng, cuối cùng vẫn đến phòng khách chờ anh về. Lúc đó cô mới hiểu được khi chờ cô suốt đêm không về, anh đã lo lắng biết bao nhiêu….
Ngày qua ngày, tất cả đều không có gì thay đổi.
Nhưng mà số lần Dịch Xuyên Thần đến trường cô tăng lên rất nhiều, nhiều đến nỗi cô cảm thấy thật không bình thường chút nào.
Thời gian trước nói là đến đưa sách tham khảo cho cô, nhưng bây giờ thì sao?
Khi Tiểu Lai thấy Xuyên Thần ngồi ở quán nước gần trường thì rốt cục cô nhịn không được nữa, nói : “Anh không cần đến trường em nữa đâu.”
Dịch Xuyên Thần nhếch mép: “Em nhìn lại mình đi, gầy gò ốm yếu như thế này…chậc, lần sau anh sẽ đưa em đi ăn giúp em tẩm bổ.”
Tiểu Lai buồn bực, người này không hiểu cô đang nói cái gì sao? Suốt ngày đánh trống lảng! Cô đành phải nói thẳng: “Em sắp thi rồi, không muốn đi ăn với anh đâu. Anh sau này cũng không cần tới nữa đâu.”
Dịch Xuyên Thần không giận, vẫn cười “Cái con bé này, đúng là không biết cái gì tốt cho mình cả.