Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh, Em Sai Rồi

Anh, Em Sai Rồi

Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

hêm lo lắng, tựa như có sợi dây đang siết chặt trái tim anh. Đã đi tìm nhiều nơi như vậy nhưng anh vẫn không hề thấy bóng dáng Tiểu Lai. Nếu như đêm nay không tìm được cô, không biết anh sẽ phát cuồng đến cỡ nào?
Gần chín giờ tối, cuối cùng anh nhận được điện thoại của bảo vệ khu căn hộ của anh, nói là đã nhìn thấy cô về nhà.
Gánh nặng trong lòng anh cuối cùng cũng được gỡ bỏ.
******
Bên kia, La San đang tranh cãi với Dịch Xuyên Thần.
“Cậu còn không nói cho tớ biết rốt cuộc cậu có dính líu đến bài viết trên tờ tạp chí này không?” Dịch Xuyên Thần giận dữ đem tờ tạp chí ném thẳng trước mặt La San.
“Câu đang hỏi tội tớ sao? Xem ra cậu đúng là rất quan tâm tới Tiểu Lai nhỉ?” La San ngẩng mặt, cười lạnh
“La San, vừa vừa phải phải thôi.” Xuyên Thần cảnh cáo cô ta, nghiến răng nghiến lợi nói.
La San lại cười nhạo: “Vừa phải ư, cậu thì vừa phải chắc? Tớ làm sao có thể gây nên chuyện động trời để người ta bàn tán như thế? Tớ chỉ là người mẫu mới vào nghề, chưa có tiếng tăm lại khiến một tờ tạp chí viết về tớ sao?”
“Thiếu Phàm đương nhiên là sẽ không làm chuyện này, vậy tờ tạp chí kia tự đánh hơi rồi viết sao?”
“Tớ không biết. Ngày hôm qua bọn họ có ghé qua công ty của tớ, nói là muốn tìm một người mẫu chụp ảnh bìa, phải là cao, gầy. Trùng hợp thay, tớ vừa đủ những yếu tố đó nên bọn họ chọn tớ. Tớ cũng nghĩ đây chỉ là một tờ tạp chí nhỏ, chắc sẽ không nổi tiếng được. Nhưng mà lúc bọn họ đưa tiền thù lao cho tớ, tớ sợ đến ngây người. Số tiền rất lớn, tuy rằng tớ chỉ là chụp ảnh bìa thôi. Bây giờ hóa ra bọn họ muốn đem ảnh của tớ ghép với Trình Thiếu Phàm, sau đó tung tin đồn. Nghe nói ngày mai sẽ lại tung tin giải thích này nọ….Tớ cảm giác hình như có người chủ mưu việc này.”
La San chậm rãi nói toàn bộ sự việc.
“Vậy sao cậu không có phản ứng gì? Cậu biết rõ cậu không thể nào là người Thiếu Phàm yêu cơ mà, sao lại phải làm khổ mình như thế?” Dịch Xuyên Thần khó hiểu nhìn cô. Lớn lên cùng cô, anh biết có rất nhiều người con trai theo đuổi cô, những người này có thể xếp thành hàng dài đến mấy dặm, nhưng cô vẫn chỉ một lòng yêu Thiếu Phàm.
“Tớ cầu còn không được, cơ hội tốt như thế sao lại bỏ qua. Nếu như tớ lên tiếng phản đối thì có thể tớ sẽ hối hận cả đời. Tớ yêu Thiếu Phàm lâu như thế, biết là không có kết quả, anh ấy chưa bao giờ để mắt đến tớ….” Trong mắt La San bỗng xuất hiện sự đau xót, lại tự giễu nói : “Bây giờ lại xuất hiện tin đồn như thế…Cùng Trình Thiếu Phàm đính hôn, cho dù tin là giả, tớ vẫn thấy hạnh phúc. Tớ tự nguyện….”
Nói đến đây, trong mắt cô đã ngập nước.
“Cậu đúng thật là rất ngốc mà!”. Dịch Xuyên Thần đưa khăn tay cho cô, nhẹ nhàng nói.
“Không phải cậu cũng ngốc giống tớ sao? Rõ ràng là Tiểu Lai không thích cậu, cậu vẫn bảo vệ cô ấy.” La San hít một hơi, cố khôi phục lại trạng thái bình thường.
“Mặc kệ thế nào đi chăng nữa thì tớ vẫn hy vọng cô ấy được hạnh phúc. Nhìn người mình yêu được vui vẻ hạnh phúc thì mình cũng thấy thật viên mãn” Dịch Xuyên Thần tuy rằng không cam lòng, nhưng vẫn không điên cuồng như La San. Chỉ cần Tiểu Lai được hạnh phúc, anh sẵn sàng buông tay cô, để cô đến với tình yêu của đời mình. Anh cũng tin Thiếu Phàm sẽ mang đến hạnh phúc cho Tiêu Lai.
“Tớ thật sự rất khâm phục cậu. Bây giờ tớ cũng đã nhận ra rằng, Thiếu Phàm không phải là người đàn ông tốt duy nhất tên thế giới, tớ chẳng dại gì lại như thiêu thân lao đầu vào lửa nữa. Đã đến lúc tớ phải tự biết yêu chính bản thân mình rồi.”
Dịch Xuyên Thần im lặng lắng nghe. Giờ phút này La San cần có một người bên cạnh để tâm sự giãi bày….
Lặng im một lát, La San nói tiếp: “Nhưng….muốn tớ chúc phúc cho họ, tớ thật sự không thể làm được….”






Sau khi đau lòng khóc lóc một trận ở ký túc xá, Tô Tiểu Lai lang thang không mục đích trong dòng người tấp nập, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Vừa rồi xảy ra chuyện kia cứ như là ác mộng với cô, bức ảnh rực rỡ đó luôn quanh quẩn thường trực trong đầu, mãi không thể quên được.
Một cơn gió thổi mạnh đến, thổi làm lộn xộn mái tóc cô, gió tháng mười một lạnh đến thấu xương, ùa vào cơ thể khiến cô cảm thấy run rẩy, trái tim cũng lại băng.
Dừng lại bước đi, cô đứng lặng bên đường, cảnh tượng mọi người vội vàng đi lướt qua, ai cũng có công việc bận rộn của mình, trái ngược hoàn toàn với cô, đang trống rỗng và vô hồn.
Cô cứ đứng ngây ngốc như vậy, giống như đứa trẻ không biết đường về nhà.
Những cảnh tương tự như vậy, nhiều năm trước đây, cô cũng đã từng trải qua.
Nhưng lúc đó cô không hiểu, anh không muốn mua mứt hoa quả xâu thành que cho cô ăn, không phải vì tiếc, mà vì muốn tốt cho cô.
Nước mắt lại một lần nữa tràn mi lăn xuống, liệu có phải cô đang cảm động vì hành động của bé trai ấy hay không? Hay là bởi vì nhiều năm nay cô đã hiểu lầm anh?
Trên đời này điều tàn khốc nhất là không thể mua lại những hối hận.
Lúc Tô Tiểu Lai hiểu ra, tất cả mọi chuyện theo thời gian đều đã trôi qua quá muộn.
Anh cô sẽ bước lên tấm thảm hồng cùng kết hôn với