Tác giả: Hoàng Hôn Tứ Hợp
Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015
Lượt xem: 1342018
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.
r>“Hay là như vậy đi, con nghĩ chờ qua Tết này, chúng ta sẽ cử hành hôn sự ngay cho Thiếu Phàm và Tiểu Lai.” Vì sang năm có thể ôm cháu, mẹ Tô phải hành động bằng bất cứ giá nào.
Hai vị chiến hữu già liên tục tán thưởng.
Trình đại nhân chỉ cười không nói.
Vẻ mặt ba Tô đau khổ, thế là phải đem bán khuê nữ của mình rồi!!
Bạn Tô hoàn toàn tỉnh ngộ, thì ra vừa rồi mọi người đang bàn luận hôn sự của mình. O[╯□╰'>o
12 giờ đúng, đồng hồ vang lên tiếng chuông, bên ngoài tiếng pháo đã nổ đì đùng.
Tại đây mọi người đang cùng nhau chúc mừng năm mới. Nhà họ Tô cứ chốc chốc lại vang lên tiếng cười giòn giã. Mọi người đều đang bày mưu tính kế, bạn Tô bon chen nhảy vào nói không được nửa câu nên rất oán hận. Tại sao cô cảm thấy hôn sự của mình giống như là một buổi tiệc ăn mừng để tống đi quả bom hẹn giờ thế nhỉ? Không có hoa hồng, không có nhẫn, không có màn cầu hôn lãng mạn, thậm chí cũng chưa hỏi ý kiến của cô, dù cho cô là nhân vật chính. Cô có cảm giác mình là người qua đường bị túm lại nhét vào lễ cưới =____=
Được rồi, cái này tạm thời không nói tới, nhưng mà lại nhìn đến người đàn ông mà cô sẽ phó thác cả đời kìa. Anh ta an nhàn ung dung ngồi ngay ngắn ở phía đằng kia, tựa như hôn sự của mình với việc mọi người đang bàn tán không có chút liên quan gì đến nhau vậy. Bạn Tô càng nghĩ càng bực, nằm phịch xuống giường!!!
Bạn Tô không thể nào ngủ được, bên ngoài pháo cứ nổ đùng đoàng như thế đến mấy ngày liền, bên ngoài phòng khách thì trò chuyện thảo luận rôm rả, nhất là mẹ đó. Ây dà, không lúc nào là không nghe thấy tiếng cười như bắp rang của bà mà. Tiếng cười đó khiến cô run bần bật, ở trên giường mà quay cuồng. Đột nhiên phía sau có người ôm lấy, bạn Tô giãy dụa rồi lại giãy dụa, nhưng mà vẫn không thoát ra được, vì lực ôm của người phía sau quá lớn đó mà ….. Hơi thở ấm áp vờn quanh lưng cô, tay vòng qua eo cô, đột nhiên, có cái gì đó cứng cứng lành lạnh được đeo vào ngón áp út tay trái của cô. Bạn Tô cả người cứng đờ, âm thanh trầm thấp nam tính nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần ngang ngạnh vang lên phía sau cô: “Cả đời cũng không được tháo xuống , nghe không.”
Cái này, thật đúng là trường hợp để xúc động, nhưng mà…Người đàn ông này tại sao lại không dùng lời ngon tiếng ngọt nói với cô chứ. Như thế cô vừa vui, lại vừa phù hợp với ngôn ngữ cầu hôn thường thấy. Bạn Tô bị đả kích, quyết làm mặt lạnh, tuyệt đối không thể bán rẻ mình cho địch được!
******
Hôn lễ của Trình Thiếu Phàm và Tô Tiểu Lai chung quy vẫn không tổ chức đúng thời gian như mẹ Tô mong đợi, sự thật là như thế đó. Trình đại nhân cảm thấy vợ mình vẫn đang là sinh viên, mà sinh viên kết hôn thì khó tránh khỏi lời ra tiếng vào, cuối cùng đành cắn răng dậm chân nuốt hận, dứt khoát thương lượng với mọi người đẩy lùi thời gian tổ chức đám cưới, đợi đến khi Tiểu Lai tốt nghiệp mới tiến hành.
Mẹ Tô đúng là không hài lòng thật, nhưng mà nghĩ đến con rể thương yêu biết nghĩ đến con gái mình như thế, cũng cắn môi đồng ý.
******
Thời gian trôi qua, bạn Tô cuối cùng cũng tốt nghiệp đại học. Đại thiếu gia họ Trình hớn hở ôm vợ về nhà.
Một thời gian sau đó, bạn Tô được nhận làm nghiên cứu sinh.
Nháy mắt, lại là một năm học mới.
Sáng sớm ngày đầu thu, ánh nắng tươi sáng, trong không khí lan tỏa mùi hoa cỏ nhẹ nhàng. Đúng là một mùa xinh đẹp! Thế nhưng bạn Tô ban đầu lại bị bắt tạm nghỉ học, sau đó đi ra ngoài cũng bị người nào đó cấm cửa.
Tại sao ư? Đó là bởi vì bạn Tô đã kết trái. Trong bụng bạn Tô bây giờ là hai hạt mầm nho nhỏ. Bây giờ, bạn ý ngồi ở nhà tĩnh dưỡng, chậm rãi đợi hai hạt mầm kia phát triển, đến mùa thu hoạch.
Từ lúc bạn Tô bắt đầu nắm giữ vận mệnh của cả ba người cũng là lúc ở biệt thự Trình gia đang nháo nhào. Bọn họ bàn rằng phải đưa Tô Tiểu Lai vào tĩnh dưỡng. Bạn Tô của chúng ta trái tim rớt bịch xuống tận dạ dày, cô biết, nếu như đã dọn vào biệt thự Trình gia, chắc chắn rằng cô sẽ mất đi tự do…..
Đây là một ví dụ. Bạn Tô mỗi ngày đều nhận được một cuộc điện thoại của ông nội hỏi thăm sức khỏe, câu mở mồm luôn luôn là: “Tiểu Lai à, hôm nay chắt của ông có khỏe không?”
Sau đó là bà mẹ mạnh mẽ: “Tiểu Lai à, cháu cưng của mẹ hôm nay có đạp con không?”
Sau đó lại chính là ông xã thân yêu, ngày cũng phải năm ba cuộc: “Bà xã, hôm nay ở nhà có quậy không đó? Có uống canh gà không? Mệt thì đi nghỉ nhé, đừng tham gia vào mấy chuyện vớ vẩn.”
Rốt cuộc đến một ngày, bạn Tô biết được một thông tin, lớn tiếng thông báo: “Di động có mức phóng xạ rất lớn, từ nay về sau nếu không có việc gì gấp xin mọi người đừng gọi cho con.”
Thật thần kỳ, ba miệng một lời: “Rồi, từ nay về sau tránh xa điện thoại di động ra!!”
Bạn Tô tâm hồn vỡ vụn!!!
Chính bởi vì thế nên về sau, điện thoại bàn suốt ngày reo lên, dường như không lúc nào là ngừng nghỉ.
Bạn Tô bụng ba tháng đã to vượt mặt. Trong nhà mọi thứ đồ điện, có tia phóng xạ đều bị tịch thu. Bạn Tô quyết không rút lui đầu hàng, chiến đấu đến tận phút cuối cùng. Mọi lạc thú trê